Chương 532: Đỉnh núi cao nhất Long Môn
Hình tượng Lâm Huyền trong lòng Vu Thư Hàng càng lúc càng được nâng lên, mấy ngày nay, hắn đưa ra rất nhiều vấn đề khó nhằn trong võ học.
Thân là trưởng tôn trưởng tử của Vu gia, tất nhiên tài năng trời ban của hắn là điều không thể nghi ngờ được.
Những vấn đề khó nhằn trong võ học này, hắn không những không nghĩ ra được lời giải, thậm chí trưởng bối trong gia tộc cũng khó mà cho ra được một đáp án chính xác.
Một trong những nguyên nhân đưa hắn đến đây tham gia thí luyện của Điện Phủ Chí Tôn, cũng vì muốn tìm ra được câu trả lời.
Nhưng mà những sáng kiến độc đáo của Lâm Huyền khiến hắn không khỏi giật mình.
Đặc biệt là kiếm thuật của hắn, nhờ có sự hỗ trợ của Lâm Huyền, hắn đã đạt đến một tầng cao hơn.
Sau mấy ngày trò chuyện, đối với hắn mà nói Lâm Huyền vừa giống như là thầy vừa giống như là bạn.
Bây giờ hắn có chút mong chờ Lâm Huyền và lão tam của Lưu gia đánh với nhau một trận, từ trước đến nay lão tam của Lưu gia đều luôn để mắt cao hơn đầu, không biết sau khi hắn biết được thực lực thật sự của Lâm Huyền thì sẽ có phản ứng như thế nào đây nhỉ?
Vòng thí luyện mới rất nhanh đã đến, lần thí luyện này lại có chút khác những lần trước.
Leo lên đỉnh núi!
Khi mọi người nghe thấy yêu cầu này, tất cả đều nhao nhao ngây ngẩn cả người.
Leo lên đỉnh núi?
Mặc dù võ giả Phá Phàm Cảnh không biết cách ngự không phi hành được, nhưng mà việc phải leo lên một ngọn núi cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn.
Với thực lực của bọn hắn, đừng nói là leo núi, thậm chí phải dời núi, thì bọn hắn cũng có thể làm được.
“Bên trong Long Môn này có một ngọn núi, núi cao cả vạn trượng, việc các ngươi phải làm là leo đến đỉnh núi.”
“Trong quá trình này, không được làm hại đến tính mạng của người khác!”
“Trận đấu vòng loại lần này, hai người cuối cùng sẽ bị loại!”
Sau khi giám thị công bố quy tắc xong thì quay người rời đi.
Đỉnh núi cao nhất của Long Môn, ngọn núi cao vút đâm thủng trời mây, còn vẻ bề ngoài thì vô cùng hùng vĩ.
“Lần thí luyện này chỉ đơn giản như vậy thôi sao?”
Vẻ mặt của Vu Thư Hàng ngạc nhiên vô cùng.
“Nếu như bảo chúng ta dời núi thì may ra vẫn còn có tính thử thách, nhưng bây giờ bọn họ muốn chúng ta leo núi, việc này thì có gì khó khăn đâu chứ?”
Không chỉ có mỗi mình hắn, tất cả mọi người ở đây đều ôm ý nghĩ như vậy.
Chẳng lẽ ngọn núi này còn có gì đó đặc biệt sao?
Ôm ý nghĩ đó trong lòng, đám người bắt đầu di chuyển tụ tập đến bên cạnh đỉnh núi cao nhất Long Môn kia.
Mặc dù chiều cao của ngọn núi này vượt qua các tầng mây, nhưng mà đường lên núi chẳng có chút hiểm trở nào, đừng nói là những cường giả Phá Phàm như bọn họ đây, cho dù là người bình thường cũng dư sức để leo lên.
“Việc này thì có gì khó chứ?”
Trong đám người đó, có người mở miệng cười nhạo, hắn xoay lưng đi lại gần.
Đã có người bắt đầu thử thách, những kẻ khác cũng từ từ xông lên.
Ngay trước mắt của bao nhiêu người, người kia vọt lên trên đường núi.
Ngược lại đường lên ngọn núi này lại vô cùng bằng phẳng, chỉ trong chớp mắt, hắn đã leo được mấy chục trượng.
Nhìn thấy cảnh này, trong lòng của mọi người cũng bắt đầu buông lỏng hơn.
Thử hỏi xem, có ai không muốn bản thân trở thành người đầu tiên leo lên đỉnh núi chứ?
Điều này có liên quan đến việc liệu người đó có thể gia nhập Điện Phủ Chí Tôn hay không, giờ đây không có ai tỏ vẻ khiêm tốn nữa rồi.
Kể cả hai huynh đệ của Lưu gia, cũng chen lấn tranh nhau lao lên.
Lâm Huyền ngước nhìn ngọn núi trước mắt này, khóe miệng hắn lại lộ ra một nụ cười mỉm.
“Lại là một thủ đoạn khác để kiểm tra hồn lực?”
Người khác có thể không phát hiện ra, nhưng mà hắn thân là một hồn sư, sao có thể không cảm nhận rõ ràng được điểm khác thường của ngọn núi này.
Hắn đứng trước ngọn núi cao nhất Long Môn, cảm nhận được một hồn lực yếu ớt đang dao động.
“Xem ra, có lẽ những người dẫn đầu đi leo núi ăn trúng quả đắng rồi.”
Lâm Huyền thấp giọng nói rồi cũng đi theo đám người kia xông lên phía trước.
Đứng trước ngọn núi và cách núi tầm mười trượng, bọn họ không thể cảm nhận được cơn áp lực nào cả.
Những võ giả Phá Phàm cứ như giẫm trên đất bằng và dùng tốc độ rất nhanh để leo núi.
Nhưng mà, khi bọn họ leo lên độ cao hơn trăm trượng thì tất cả lộ ra vẻ đuối sức.
Trên ngọn núi này có tỏa ra một áp lực không thể nào nói lên thành lời, khiến cho hành động của bọn hắn trở nên khó khăn hơn không ít.
Dù cho là bọn người lão tam của Lưu gia, lúc này cũng bắt đầu thả chậm từng bước chân.
Bên cạnh lão tam của Lưu gia còn có mấy người đi theo, bọn họ đều là những người nổi bật nhất trong từng cảnh giới.
“Nếu có cơ hội, cho tên tiểu tử kia chút rắc rối đi.”
Lão tam của Lưu gia vừa đi vừa nhỏ giọng nói với người đang đi bên cạnh hắn.
Sau khi nghe thấy câu nói này, trên gương mặt của lão nhị Lưu gia lộ ra một vẻ khó xử.
“Tam đệ, làm như vậy có chút không phù hợp.”
“Nếu như chúng ta động thủ với hắn trong lúc thí luyện, sợ rằng sẽ...”
Hắn còn chưa nói xong, lão tam của Lưu gia liền cười nhạo một tiếng.
“Sợ rằng cái gì chứ?”
“Vừa rồi ngươi không nghe vị giám thị kia đã nói thế nào sao? Không được phép đả thương đến tính mạng của người khác!”
“Ta cũng có bảo các ngươi đi giết hắn đâu, chỉ cần tạo ra cho hắn chút ít phiền phức là được rồi.”
“Hẳn là các ngươi cũng cảm nhận được, chúng ta leo lên càng cao thì áp lực cũng càng lúc càng lớn. Nếu như chúng ta động thủ với hắn ngay giữa sườn núi, vậy thì mặc kệ thực lực của hắn mạnh đến cỡ nào, cũng sẽ gặp phải phiền phức.”
“Đến lúc đó, hắn nhất định sẽ mất đi tư cách tham gia trận thí luyện lần này.”
Sau khi nghe thấy lão tam của Lưu gia nói vậy, vẻ mặt của những người xung quanh cũng có chút dao động.
Dù sao, trận thí luyện này là trận đấu vòng loại, nếu như có thể loại bỏ Lâm Huyền đầu tiên, như vậy đối với đám người bọn họ mà nói ai cũng sẽ có được lợi ích.
Về phần sau trận thí luyện sẽ như thế nào, thì cứ chờ đến lúc đó hẳn nói là được rồi.
Chỉ với vài câu nói đơn giản của lão tam Lưu gia, đã thuyết phục được tất cả mọi người cùng muốn tham gia là trận kế hoạch lần này.
Sau khi Vu Thư Hàng nghe thấy kế hoạch của bọn hắn, trong lòng hắn không khỏi có chút cảm giác như lửa đốt.
Quả thực thực lực của Lâm Huyền vô cùng mạnh, nhưng mà cho dù hắn có mạnh thế nào đi chăng nữa, cũng không thể nào kháng cự lại mưu tính của bọn người lão tam của Lưu gia.
Nếu như kế hoạch của lão tam Lưu gia thật sự thành công, vậy thì chỉ sợ Lâm Huyền cũng gặp phải nguy hiểm.
Hắn rất muốn ngay lập tức thông báo cho Lâm Huyền biết, song khi hắn quay đầu lại đi tìm Lâm Huyền lại bất giác phát hiện, Lâm Huyền đang thoải mái nhàn nhã tản bộ.
Những người khác đều đang dùng hết toàn bộ sức lực, muốn nhanh chóng leo lên đến đỉnh núi.
Nhưng mà Lâm Huyền lại không có chút sốt ruột nào, hắn cách vị trí thứ hai tính từ dưới tính lên còn có khác biệt gì đâu nữa cơ chứ.
“Hắn đang làm cái gì vậy?”
Trong lòng Vu Thư Hàng vô cùng nghi ngờ.
Không chỉ là hắn, bọn người lão tam của Lưu gia lại càng khó hiểu hơn thế nữa.
Vạn sự đã sẵn sàng chỉ thiếu mỗi gió đông, nhưng mà ngọn gió đông này... Dường như không đặt trận thí luyện lần này trong lòng?
Có điều, bọn họ cũng không chỉ cản trở mỗi Lâm Huyền, leo lên đến đỉnh núi vẫn là chuyện quan trọng nhất.
Nếu Lâm Huyền đã lề mề không chịu leo lên, vậy thì bọn họ cũng chỉ đành leo lên đỉnh núi trước, chỉ cần bọn hắn leo lên được đỉnh núi, vậy thì tất nhiên Lâm Huyền cũng sẽ vì đó mà bị loại khỏi trận thí luyện này.
Mọi người đang dùng tốc độ nhanh nhất leo lên đường núi, không bao lâu sau bọn người lão tam của Lưu gia cũng đã leo lên được đến độ cao hai trăm trượng.
Lúc này, bọn họ mới cảm nhận được áp lực càng lúc càng lớn.
Kể cả lão tam của Lưu gia, lúc này cũng buộc phải đi từng bước từng bước một cách chậm rãi.
Bọn người lão nhị của Lưu gia hơi yếu một chút, càng lúc càng bước đi một cách khó khăn.
“Ngọn núi này kỳ lạ quá đi mất.”
Sắc mặt của Vu Thư Hàng hết sức khó coi.
Dưới áp lực kinh khủng kia, hắn cũng không thoát khỏi kết cục lết từng bước đi một cách khó khăn.
Khi mọi người ở đây đều đang vô cùng khó xử, Lâm Huyền lại từ đằng sau thong dong cước bộ đi lên phía trước, dần dần vượt qua tên thứ hai đếm ngược từ dưới tính lên.
Bước đi của hắn vẫn vô cùng nhẹ nhàng, không bao lâu sau cũng đã bắt đầu đuổi kịp Vu Thư Hàng.
Vu Thư Hàng nhìn hắn, trong lòng hắn giật mình.
Hắn thật sự không thể nào lý giải được rằng vì sao Lâm Huyền có thể biểu hiện nhẹ nhàng như vậy. Chẳng lẽ nói, từ nãy đến giờ hắn vẫn luôn đang trong trạng thái bảo tồn thể lực hay sao?
Lâm Huyền khẽ cười một tiếng, nắm lấy cánh tay của hắn tiếp tục leo lên.
Chỉ trong chốc lát, bọn họ đã leo lên gần ba trăm trượng.