Chương 534: Vượt qua Chí Tôn
Một ngàn năm trăm trượng, đây là độ cao mà một võ giả bình thường không có cách nào tưởng tượng được.
Nhìn vị trí mà Lâm Huyền đang đứng, trong lòng Lưu lão tam ngập tràn cảm giác bất lực. Hắn rất muốn loại bỏ Lâm Huyền ở trận thí luyện lần này, nhưng đó là độ cao mà hắn không có cách nào theo kịp.
“Nhất định hắn đã dùng thủ đoạn hèn hạ nào đó!”
Lưu lão tam cắn răng nghiến lợi nói.
Có điều, mặc kệ hắn không phục như thế nào, Lâm Huyền đã giành được hạng nhất, đây là điều không phải chỉ dựa vào mấy câu nói của hắn mà có thể thay đổi được.
Nơi xa xăm, những giám thị kia người nào cũng nhao nhao hớt hải.
“Thế này thì đã vượt xa khỏi những thành tựu mà các Đại Đế đã đạt được lúc còn trẻ tuổi!”
“Người trẻ tuổi này thật là đáng sợ, chẳng lẽ trong tương lai hắn còn có thể đạt được thành tựu rộng mở hơn so với các Đại Đế hay sao?”
“Không biết hắn có thể lại đột phá lên một tầng mới được nữa hay không.”
Ba giám thị cùng nhau bàn tán.
Không có điều gì có thể khiến người khác phấn khởi hơn so với việc tận mắt nhìn thấy một vị Đại Đế tương lai xuất hiện, nếu như có, thì đó chính là tận mắt nhìn thấy một vị Chí Tôn tương lai!
Bọn họ cực kỳ hy vọng vào Lâm Huyền, hi vọng hắn có thể vượt qua Chí Tôn ở thời điểm khi còn trẻ.
Vượt qua Chí Tôn khi còn ở Phá Phàm Cảnh, có lẽ chưa có cách nào trở thành Chí Tôn được, nhưng mà những Phá Phàm Cảnh có biểu hiện bình thường, tuyệt đối không có cách nào trở thành Chí Tôn.
Ba người bọn họ vô cùng vui mừng nhìn Lâm Huyền, chờ đợi hắn có thể tạo ra một kỳ tích mới.
Đám người Lâm Huyền là nhóm thứ năm tham gia thí luyện, vì sao lại là nhóm thứ năm cũng dễ hiểu, trong số tất cả những người tham gia thí luyện, bọn họ được cho là một nhóm người có thiên phú kém cỏi nhất.
Nhưng mà ngay cả ba vị giám thị này cũng không thể nào ngờ được, trong nhóm thứ năm này, xuất hiện một con quái vật xuất chúng như Lâm Huyền đây.
Vượt qua Đại Đế trẻ tuổi, đây đã là chuyện mà bọn họ muốn nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
“Đi thử một chút đi! Nếu như có thể vượt qua Chí Tôn, vậy coi như...”
bọn họ vẫn chưa nói xong, vì nghĩ thôi bọn họ cũng không dám
Lúc này Lâm Huyền vẫn còn đang ở trên núi, hắn ngẩng đầu nhìn đỉnh núi.
“Nếu như còn tiếp tục tiến về phía trước, e rằng với hồn lực hiện tại của ta thì không thể nào chịu nổi.”
“Trừ khi ta có thể đột phá, nếu không muốn leo lên tiếp thực sự quá khó khăn.”
Lâm Huyền im lặng thật lâu, đột nhiên đôi mắt hắn tỏa sáng.
Nếu như một linh hồn không thể chịu đựng áp lực kinh khủng này, nếu như hai linh hồn thì sao?
Có sự tồn tại của linh hồn thứ hai cũng không phải là chuyện không thể thực hiện được.
Có điều, nếu như sử dụng Thân Ngoại Hóa Thân ngay tại đây, những giám thị kia nhất định sẽ không bỏ mặc làm ngơ.
Hắn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, thử nghiệm việc liên kết với linh hồn thứ hai của mình.
Bây giờ Vu Thư Hàng đang đứng bên cạnh, hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm Lâm Huyền.
Cách đây không lâu, hắn thua dưới tay Lâm Huyền, khi đó hắn còn có một ít suy nghĩ ghen ghét.
Cũng là cường giả trẻ tuổi như nhau, dựa vào đâu mà Lâm Huyền có thể mạnh đến như vậy?
Nhưng vào giờ phút này, một chút ghen ghét kia trong lòng hắn đã sớm tan thành mây khói.
Gặp phải một người có thực lực cao hơn mình rất nhiều đương nhiên sẽ có chút suy nghĩ ghen ghét. Nhưng mà gặp được một cường giả đủ để khiến bản thân đem lòng tôn kính, thì chỉ có hâm mộ chứ không có miếng ghen tị nào.
Bây giờ trong lòng Vu Thư Hàng chỉ có cảm giác này!
“Hắn lại di chuyển nữa rồi!”
Ba vị giám thị đều nín thở, nhìn chòng chọc vào Lâm Huyền.
Mặc dù chỉ đi thêm một bước, nhưng mà áp lực kinh khủng kia đã đạt đến ngưỡng mà người khác không có cách nào tưởng tượng được.
Mười trượng, ba mươi trượng, năm mươi trượng, một trăm trượng!
Tốc độ của Lâm Huyền rất chậm, nhưng từng bước chân lại rất chắc chắn. Hắn thả Vu Thư Hàng ra, tự mình bước về phía trước.
Một ngàn sáu trăm năm mươi trượng!
Một ngàn bảy trăm trượng!
Một ngàn bảy trăm năm mươi trượng!
Một ngàn tám trăm trượng!
Một ngàn tám trăm năm mươi trượng!
Đến tận đây, Lâm Huyền không còn chút sức lực nào, ánh mắt nhìn đỉnh núi lại có chút không cam lòng.
“Chí Tôn trẻ tuổi nhất định có thể làm tốt hơn!”
“Chờ ta đột phá lên Phá Phàm tầng chín, có lẽ ta có thể đột phá thêm một lần nữa.”
Đằng xa, lúc này mấy vị giám thị mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Cuối cùng Lâm Huyền cũng chịu dừng lại rồi!
Có điều, lúc này bọn họ lại có chút thất vọng.
Cho dù Lâm Huyền tài giỏi đến cỡ nào, cuối cùng vẫn không thể vượt qua Chí Tôn.
Nhưng mà, để vượt qua Chí Tôn cũng chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.
Nếu như có thể vượt qua Chí Tôn một cách đơn giản như vậy, vậy thì danh xưng Chí Tôn cũng rẻ mạt quá đi.
Sở dĩ Chí Tôn mạnh mẽ, cũng bởi vì thiên phú của bọn họ là thứ mà không ai có thể so sánh được, cho dù là con quái vật như Lâm Huyền đây đứng trước mặt Chí Tôn cùng thời, thì bọn họ cũng không rảnh để xem.
Một ngàn tám trăm năm mươi trượng, với độ cao này, tất cả những người đến đây tham dự thí luyện đều có chút choáng váng.
“Không thể địch nổi người này!”
“Tuyệt đối không thể trở thành kẻ địch của hắn được, nếu không sẽ rước phải phiền phức lớn!”
Những người đứng cùng chiến tuyến với Lưu lão tam, sau khi nhìn thấy thành tựu kinh khủng này của Lâm Huyền, cũng nhao nhao thay đổi quyết định của mình.
Bắt tay với Lưu lão tam đối đầu với Lâm Huyền thì có thể mang lại lợi ích gì đâu chứ?
Ai cũng không biết.
Nhưng mà, nếu như đối đầu với Lâm Huyền, tất nhiên sẽ dính phải một đối thủ lớn.
Nếu như bọn họ có thể gia nhập vào Điện Phủ Chí Tôn, có lẽ bọn họ cũng có thể ngó lơ Lâm Huyền. Có điều trước đó, Lâm Huyền là một sự tồn tại mà bọn họ không thể nào đối đầu được.
“Thí luyện kết thúc!”
Vị giám thị đứng dậy, tuyên bố kết quả của trận thí luyện này.
Hai người cuối cùng bị loại bỏ, bọn họ cũng chỉ leo lên được độ cao ba trăm trượng mà thôi.
Những người xếp ở vị trí cao hơn, có một số ít người leo lên được độ cao khoảng chừng năm trăm trượng.
Nhưng mà, cho dù người nổi bật nhất trong đám bọn họ là Lưu lão tam, lúc này cũng đang kém Lâm Huyền một khoảng rất xa.
Khoảng cách mà Lâm Huyền cách hắn còn xa gấp hai lần, khiến tất cả những người xem Lâm Huyền là kẻ địch cũng dẹp bỏ ý nghĩ đó.
Là địch? Đừng đùa nữa!
Không nhìn thấy Vu Thư Hàng sao?
Thực lực của Vu Thư Hàng cũng không được xem là mạnh, cùng lắm cũng chỉ mạnh hơn bọn người Lưu lão đại mà thôi.
Nhưng mà một người nhìn thì có vẻ là bình thường như thế, nhưng dưới sự dìu dắt của Lâm Huyền, đã leo lên độ cao ngàn trượng.
Nếu như có thể giữ gìn mối quan hệ tốt đẹp với Lâm Huyền, thì chỉ cần Lâm Huyền chiếu cố bọn họ một chút, cũng đã đủ để cho bọn họ hưởng thụ rồi.
Ôm suy nghĩ như thế, cả đám người nhao nhao lại gần bắt chuyện với Lâm Huyền.
Nhưng mà, Lâm Huyền đối với bọn họ lại có chút lạnh lùng.
Sao Lâm Huyền lại có thể không nhìn ra mấy suy nghĩ này của bọn họ cơ chứ?
Nếu như đổi lại những người khác, được nhiều cường giả nịnh nọt như vậy nhất định sẽ cảm thấy hả hê. Cho dù không kết giao bằng hữu với bọn hắn, nhưng ít ra cũng sẽ không kết thù địch với bọn họ.
Nhưng mà, tính tình của Lâm Huyền không phải thế này.
Cường giả? Bản thân hắn là người có thiên phú mạnh nhất đứng sau các vị Chí Tôn, hắn cần gì phải để ý đến sắc mặt của những người này cơ chứ?
Từ trên đỉnh núi cao nhất Long Môn đi xuống, Vu Thư Hàng cảm thấy bản thân hắn dường như đang nằm mơ.
“Lâm huynh, sao ngươi có thể làm được như vậy?”
Hắn mở miệng hỏi.
Lâm Huyền cười khẽ, cũng không giải thích gì thêm.
Kiểu thí luyện này đối với những người khác mà nói có lẽ còn có chút độ khó, nhưng mà đối với Lâm Huyền mà nói, cũng chỉ đơn giản như việc ăn cơm uống nước mà thôi.
“Loại phương thức thí luyện này của Điện Phủ Chí Tôn, cũng khá giống với Thần Sơn.”
Lâm Huyền nhìn lại đỉnh núi cao nhất Long Môn kia, thầm nghĩ trong lòng.
“Xem ra, Thần Sơn của ta và Điện Phủ Chí Tôn rõ ràng có liên hệ rất chặt chẽ.”
Cũng cùng một cách thức leo lên, cũng cùng phân chia thực lực giống nhau.
Bất chợt trong ánh mắt của Lâm Huyền lóe lên một tia sáng.