Chương 450 Cửu Thiên lập tức sững sờ.

Tư Không Tiếu
Nguồn: metruyenhot.vn
Cửu Thiên nói: “Sư phụ, người kêu con đi học Nhất Nguyên Đạo Quyết, thì ra là để làm chuẩn bị cho cái này.” Ngô Tân lắc đầu nói: “Đây chỉ là mở đầu. Con có lực lượng thần hồn của Nhất Nguyên Đạo Quyết mới có thể không sợ sự phản phệ của pháp quyết dạng này. Đợi tới sau này, canh khí của con lớn mạnh, cộng thêm phương pháp luyện hồn vô cực, nói không chừng có thể dung hợp những pháp quyết này, đến lúc đó con mới sẽ trở thành vô địch thiên hạ. Ngô Tân nói tới đây, trong mắt là ánh sáng cuồng nhiệt. Cửu Thiên thử pháp quyết này, vừa sử dụng pháp quyết Đoạt Hồn, ngay lập tức Cửu Thiên có thể nhìn thần hồn của Ngô Tân sư phụ. Không tồi, pháp quyết này vậy mà có thể nhìn thấy hồn phách của một người. Thật sự là vô cùng thần kỳ! Lực lượng thần hồn lưu chuyển trong cơ thể cung cấp lực lượng cho pháp quyết Đoạt Hồn, vận chuyển như không. Nhưng đổi thành canh khí, hắn cảm nhận được không khó chịu và phản phệ. Thu lại pháp quyết, Cửu Thiên nói: “Sư phụ, lẽ nào loại pháp quyết này còn có rất nhiều sao?" Ngô Tân cười thần bí nói: “Đương nhiên có rất nhiều. Đúng rồi, ta quên nói với con. Pháp quyết Đoạt Hồn này thật ra nói nghiêm khắc lại, là thuộc về ma tu.” Lời này vừa dứt, Cửu Thiên lập tức sững sờ. Pháp quyết ma tu, cái hắn học vậy mà là pháp quyết ma tu! Ngô Tân nhìn thấy dáng vẻ kinh ngạc của Cửu Thiên, nói: “Xem ra con cũng có nghe nói về ma tu rồi. Không sai, ở trong mắt người đời, bọn họ tà ác, tổn thương người khác chỉ biết có mình, là kẻ nên bị giết sạch. Nhưng ta muốn nói cho con biết, thật ra có rất nhiều công pháp ma tu thật sự không tệ. Hơn nữa bây giờ có rất nhiều cường giả còn sống, đều là có được cảm ngộ từ trong công pháp ma tu, tham khảo cũng được, sao chép cũng được, thậm chí trực tiếp lấy sử dụng, cũng có không ít. Đổi thành tên khác, không phải trở thành công pháp chính đạo rồi hay sao.” Cửu Thiên nuốt nước bọt nói: “Sư phụ, người không phải cũng là ma tu đấy chứ.” Ngô Tân mỉm cười lắc đầu nói: “Ta đương nhiên không phải. Con sao lại nghĩ vậy?” Cửu Thiên nhìn Ngô Tân đầy kỳ quái. Một luyện khí sĩ trốn ở trong rừng sâu, một thân tuyệt kỹ, lại mang trọng thương. Nếu nói sư phụ là ma tu, Cửu Thiên thật sự tin. Ngô Tân họ hai tiếng, nói: “Ta không phải ma tu. Cửu Thiên, đầu tiên con đừng giống như những người cổ hủ đó. Nhìn nhận ma tu thật ra cũng phải nhìn từ hai mặt. Đầu tiên, chúng ta buộc phải thừa nhận, phần lớn các ma tu là xấu xa. Bởi vì công pháp bọn họ tu luyện chủ đạo là mưu lợi, càng luyện về sau, tác dụng phụ càng lớn, mà loại tác dụng phụ này thông thường đều cần tổn thương người khác làm lợi cho mình để bù vào. Vì vậy, bọn họ làm đủ chuyện xấu, ích kỷ tư liệu.” Khựng lại một chút, Ngô Tân lại nói: “Nhưng nói từ một phương diện khác, ma tu cũng sáng tạo ra rất nhiều công pháp kỳ lạ, ví dụ như pháp quyết Đoạt Hồn này, ví dụ công pháp Thiên Ma Phệ Tâm tiếng tăm lẫy lừng đều không kém cạnh những công pháp truyền thế kia. Sự mưu lợi của ma tu cũng khiến bọn họ từ một mặt khác phát hiện chỗ thiếu hụt của rất nhiều công pháp, bọn họ thậm chí có thể tránh canh kình và nguyên khí, tự tạo ra một môn công pháp. Những điều này đều là cái các võ giả hay luyện khí sĩ đều không làm được. Cửu Thiên có hơi hiểu rồi: “Vậy nên bọn họ vẫn có đồ có thể sử dụng.”