Chương 27: Nữ nhân đến từ Phù Vân Tộc
Cánh cửa vừa bật mở, Ôn Nhiên Thần không phát hiện ra bản thân đã mất kiểm soát. Đôi mắt xanh bạc như phủ một tầng sương mỏng. Khuôn mặt xinh đẹp được che đi bằng một tấm khăn màu ngọc bích. Hắc Lang đứng ngay trước mặt cô. Thân thể cao lớn của hắn cùng thần thái băng lãnh ngạo mạn kia vốn có thể bóp chết hàng vạn trái tim phụ nữ. Giờ phút này lại trở nên vô hình trước mĩ nhân trước mặt. Giống như thể nàng ta còn chẳng thèm để hắn vào mắt.
Hắc Lang thì chăm chăm quan sát nàng ta. Đôi mắt xanh tựa bầu trời trong vắt của cô ta giống như đã phủ lên một lớp sương bạc khiến hắn vô thức rùng mình, ánh mắt này thật sự quá quen thuộc. Nhưng chỉ vừa chớp mắt, đứng trước mặt hắn lại là một Vũ Thanh Thanh mang đôi mắt xanh trong trẻo. Nguyên khí của cô ta cũng vô cùng bình ổn, chứ không hề tỏa ra cỗ sát khí nặng nề như vừa rồi. Vừa rồi là do hắn tưởng tượng ra sao? Hay vì hắn nhớ đến nữ nhân quái vật kia mà tự tạo ảo giác cho chính bản thân hắn.
Vũ Thanh Thanh cúi chào hắn:
- Thỉnh an Vương Gia. Ta đến thăm bệnh theo lệnh triệu hồi của Vương Gia.
Hắc Lang khẽ nhíu lông mày. Đứng trước hắn mà vẫn có thể bình thản như vậy e là không có nhiều người. Kẻ thứ nhất là Hắc Hùng, kẻ thứ 2 là Nữ Quái vật kia. Bây giờ là vị Vũ Gia tiểu thư đây. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ta cũng bị che lại bằng một mảnh khăn màu ngọc bích. Khi nghiêng người cho nữ nhân này bước vào, Hắc Lang cũng không quên nhắc nhở cô ta.
- Vũ Cô Nương, nói chuyện với người khác mà vẫn mang khăn che mặt là sợ Hắc Vương Phủ không đủ sạch sẽ, hay là do bản Vương bốc mùi?
Ôn Nhiên Thần xoay người ra lệnh cho A Cát cùng nữ hầu chờ bên ngoài. Tay cũng tiện gỡ xuống tấm khăn lụa. Mĩ mạo cực phẩm này đúng là thiên hạ vô địch. Loại cảm thán đáng xấu hổ này lại một lần nữa bật ra từ tâm thức của Hắc Lang. Hắn không ngừng thị phạm toàn bộ dung mạo của người kia. Từ mái tóc đẹp hơn tơ lụa hảo hạng cho đến thân hình cực phẩm được bộ y phục màu ngọc bích kia ôm lấy. Khuôn mặt hay đôi mắt.. Tất cả lọt vào tầm mắt hắn không xót một điểm.
Ôn Nhiên Thần không còn để tâm đến vị Vương Gia kia. Không phải hắn cần cô đến đây để thăm bệnh cho tiểu phi của hắn hay sao. Giờ phút này cô mới nhận thấy căn phòng này quả thực xa hoa lộng lẫy. Những mành lụa trắng được găng lên từng trục gỗ lim đen. Mùi trầm hương nhè nhẹ không thể lấn át được mũi rượu nồng. Cô bước đến bên tràng kỉ lớn kia. Khi nhìn thấy nữ nhân đang đau đớn nằm tại nơi đó với đôi tay bị ghìm kẹp đến xương vỡ thịt nát. Toàn thân đau đến ướt đẫm mồ hôi. Bờ môi đã biến sắc trắng bợt. Khiến cho nội tâm cô cũng đột nhiên quặn thắt.