Chương 47: Trùng Sinh đổi hồn
Nam Yến chìm trong bóng tối. Nạn ma thú ngày một hoành hành. Tuần trăng tháng 11 đã điểm, bóng tối đến sớm hơn nuốt trọn lấy từng mảnh rừng trúc hoang lan ra những mảnh sa mạc cháy nắng ở phía Nam. Ngọn đuốc doanh trại được thắp lên. Bột xà cốt cùng vỏ cây trầm hương tan trong sương đêm dày đặc.
Số lượng quân binh cũng đã hao tổn, bạc trắng là thứ kim loại đắt đỏ, vốn là đồng tiền giao thương nay được thợ rèn từ khắp cả nước thu về rèn binh khí. Hắc Hùng bị thương khá nặng.
Hắn trầm ngâm ngồi trong lều doanh trại. Đem mảnh khăn băng lên miệng vết thương. Cơn sốt ngày một gần, hắn nhận ra độc từ nanh vuốt của ma thú vô cùng nguy hiểm. Có thể đem hắn nghiền nát từ trong nội tạng lẫn biến đổi hắn trở thành một loại khát máu mất nhân tính. Nhưng hắn tin sức mạnh tinh thần của hắn có thể trụ được. Nếu đêm nay hắn có thể ép độc ra khỏi cơ thể thì trận chiến vẫn phải tiếp tục. Hoặc không thể, hắn sẽ tự kết liễu đời mình. Ý chí mơ hồ cùng cơn sốt ập tới. Đôi mắt hắn bị nhiễm đỏ. Trong cơn mê, hắn thấy mình bước vào một khoảng không tối tăm. Phía xa hắn thấy một cánh đồng bỉ ngạn đỏ thẫm cùng một gốc cây đại thụ. Hắn giống như đang bay lên, đây là nơi nào?
Hắn thấy mình giống như được giải thoát vậy. Từ phía dưới cánh đồng, một thư sinh mặc đồ trắng đung đưa cây bút. Khoé môi khẽ lẩm bẩm.
- Trùng sinh của Hình Thiên? Thú vị đấy, đã là Thần thì không thể chết được.
Nói xong, nam nhân áo trắng đưa cây bút gạch một đường. Bỉ ngạn đỏ xung quanh bùng lên hào quang đỏ thẫm kinh diễm.
Hắc Hùng mơ hồ hạ xuống. Cơ thể nhẹ bẫng, hắn muốn tiến đến chiếc bàn đá nơi vị thư sinh kia đang ngồi. Nhưng hắn phát hiện càng bước đến thì người kia càng xa dần. Bỉ ngạn đỏ dưới chân hắn giống như ngày một lan rộng. Đem màu đỏ cùng hào quang kia bao vây mọi lối vào. Càng bước lại càng xa, càng nhìn lại càng mở ảo.