Cả căn phòng sộc lên một mùi tanh tưởi. Hắc Lang giờ phút này đã không còn coi cô ta là một con thú hoang nữa, ác quỷ mới là từ chính xác nhất để miêu tả nữ nhân xấu xa này.
Không để cho nữ nhân kia kịp phục hồi cơ thể, Hắc Nhị Vương lạnh lùng hướng tới Kim Lôi Thạch mà nữ nhân kia đang mang đánh một chưởng, các mạch máu vừa lành lại trên da thịt cô ta lại vỡ ra một lần nữa, các mạch máu cứ vỡ ra rồi lành lại khiến nữ nhân quằn quại đau đớn.
Cả tứ chi không cách nào phản kháng trước những đòn đánh mang theo đau đớn chạy khắp cơ thể. Tên đại quý tộc kia không phải một kẻ tầm thường.
Những chưởng pháp này mạnh gấp hàng trăm lần so với nữ quý tộc ở trại đấu người kia. Những đau đớn mà cô nhận được lúc này đúng là vô cùng khủng khiếp , chẳng phải cơ thể này sẽ tự hồi phục sao, tại sao lúc này lại không có dấu hiệu hồi phục lại.
Hắc Vương lạnh lùng đem chưởng pháp cuối cùng dứt điểm hướng vào lồng ngực cô ta đánh tới. Nữ nhân kia run rẩy hộc ra một vốc máu tươi. Tròng mắt đã trắng dã, toàn thân đã không còn dấu hiệu của sự sống.
Cả căn phòng rơi vào tĩnh mịch, đôi mắt màu hổ phách của Hắc Nhị Vương phủ một tầng sương mù lạnh lẽo, nhiều năm như vậy hắn đã quy ẩn giang hồ, đã lâu rồi không động thủ. Lần này lại phải xuống tay với một nữ nhân, điều này mà để lộ ra ngoài chắc chắn Hắc Hùng sẽ cười chết hắn. Cả giới giang hồ sẽ lại náo loạn tới tìm giết hắn như 8 năm về trước.
Nghĩ đến điều này khiến hắn trở nên mệt mỏi cùng chán ghét, dùng thủ lệnh ra hiệu cho đám cận vệ thu dọn hiện trường. Đem nữ nhân kia ra ngoài. Cô ta rốt cuộc là thứ quái quỷ gì mà nhận được bao nhiêu đả thương vẫn không chết. Nhất định phải đem cô ta ra mổ xẻ để xem trong người cô ta chứa thứ gì. Thần thánh hay ma quỷ hắn cũng phải thu phục về.
Sợi Kim Lôi Thạch đột nhiên biến mất khỏi tay của nữ nhân kia, cận vệ của hắn hốt hoảng:
- Bẩm Vương.... Sợi kim thạch ..... Không thấy đâu nữa.