Hắc Hùng tỉnh lại rồi, khuôn mặt nhợt nhạt thiếu huyết sắc. Bạc môi nứt có chút khô. Đôi lông mày khẽ nhíu lại. Một chút dư vị cuộn lên từ dạ dày. Hắn vặn người ói ra máu đen một lần nữa.
Sắc mặt cũng khá lên không ít. Bạch Thiên Nhan vội vàng đỡ lấy hắn. Vũ Thanh Thanh liếc nhẹ nữ tử kia lạnh lùng nhắc nhở.