CHƯƠNG 142: TA HẬN MẪU THÂN.
Truyen one mong các bạn thông cảm cho bất tiện hình ảnh nhé, các bạn cố gắng ủng hộ đọc tại truyen one để team không cần dùng hình ảnh nữa nhé, thân chào các bạn.
Hạ thừa tướng ngẩng đầu lên, giống như là nuốt xuống một hớp không khí, cổ đưa rất dài, trên
mặt lẫn lộn bi thương và sự tức giận không thể nói nên lời: “Nhưng ta vẫn là phụ thân của nó, không
phải sao? Điểm này nàng không thể phủ nhận được”
Lão phu nhân tức giận ngất trời: “Chuyện cho tới bây giờ, ngươi còn ngây thơ như vậy à? Ngươi
thật sự cho là sau khi qua từng đó chuyện ép cưới, độc giết, bày mưu hãm hại, nó sẽ còn nhận người
phụ thân này là ngươi sao? Nó sẽ còn nhung nhớ tướng phủ sao? Nếu như nó còn, hôm nay cũng sẽ
không để cho ngươi mất hết mặt mũi như vậy”
Hạ thừa tướng hai tay ôm mặt, lập tức như già thêm mười tuổi: “Nó là đứa con duy nhất của ta
Lão phu nhân bỗng nhiên đứng lên, bước nhanh tới đánh ông ta một bạt tai: “Không phải, hiện
giờ ngươi không có đứa con nào hết, nó cũng không phải con gái ngươi, kể từ lúc ngươi ép cưới nó, nó
và ngươi đã trở thành kẻ thù rồi. Suy nghĩ lo lắng của nó mỗi ngày chính là muốn dồn ngươi vào chỗ
chết”
Gò má Hạ thừa tướng đau nhức, một trận đau này kích thích ông ta, khiến ông ta nhớ tới ánh
mặt lạnh như băng của nàng, bên trong chứa đầy hận ý,
“Trước kia ngươi bị Trần Nguyệt Nhung làm cho mê hoặc, những năm này chỉ có mình nàng ta
là thiếp thị, mạch con cái đương nhiên là mỏng manh, ngươi còn trẻ, có thể tái giá mấy lần nữa để
sinh con đẻ cái cho ngươi” Lão phu nhân chậm rãi ngồi xuống, đáy mắt lạnh lẻo đến rùng mình: “Cho.
nên, bất kể Hạ Oanh Nhiễm là hạt giống của ai thì cũng chỉ có thể là con gái ngươi thôi, hoàng hậu
nương nương đã hạ chỉ gả, ngươi sẽ là quốc trượng tương lai, cũng là Thừa tướng đương triều, tiền đồ
vô lượng, ngày sau các con ngươi sẽ thừa kế ngươi vinh dự, tiếp tục làm vinh quang cho nhà họ Hạ
chúng ta, biết không hả?”
Lòng Hạ thừa tướng như tro tàn, bắt đầu sinh ra một mầm xanh.
“Mẫu thân trước kia đã nói với ngươi rồi, Lâm Nhi tư chất không được, bảo ngươi cưới thêm
một người nữa, nhưng mà ngươi cứ lo Trần Nguyệt Nhung sẽ khó chịu, lãng phí biết bao nhiêu năm
như vậy, nhìn ngươi đi, mấy năm này ngươi cưng chiều loại đàn bà gì vậy hả?”
Nói tới Hạ Lâm, Hạ thừa tướng mới nhớ ra người còn ở trong cung, ông †a cười lạnh một tiếng:
“Mai phi bắt giữ Hạ Lâm rồi một mực giữ nó ở trong cung đi, chết cũng tốt, điên rồi cũng tốt, tốt nhất
là đời này cũng đừng để cho ta thấy hắn nữa”
Lão phu nhân đối với Hạ Lâm vốn còn có một phần thương tiếc tình cảm, nhưng biết hắn
không phải cháu trai mình, phần ân tình này dĩ nhiên là không còn nữa, lấy lại thanh âm lạnh lùng,
noi: “Mai phí sẽ đưa nó trở về, đến lúc đó, nghĩ cách đưa nó về quê đi, cũng bớt phiền lòng. Giết hắn là
điều không thể, giờ ngươi vẫn không thể để Oanh Nhiễm nảy sinh nghỉ ngờ, nếu nó biết mình không
phải là con gái ngươi thì sau này dù có làm thái tử phi, cũng sẽ không vì ngươi mà làm gì đâu”
“Con biết? Ông ta ngước con ngươi hụng ác lên: “Còn về chuyện thê thiếp của con, xin phiền
mẫu thân phí tâm an bày giúp”
“Nếu muốn sau này gia đình bình an thì không thể lưu lại Hạ Thương Mai được. Còn về Liên
