CHƯƠNG 149: CƯƠNG THỊ
Loan Loan không hài lòng lắm “lân gặp đầu tiên” chính thức với Tiêu Thác, quay về phủ với Thương Mai, nàng bắt đầu tổng kết nguyên do. Lúc Du ma ma bưng trà lên, nhìn thấy vết thương trên tay Thương Mai, mày chau lại, hỏi cô: “Đại tiểu thư, tay người bị sao vậy?” Loan Loan lúc này mới phát hiện: “Tay ngươi sao thế?” “Không cẩn thận bị bỏng nước trà, ta không sao!” Thương Mai bình tĩnh nói. Du ma ma nhìn cô, trong lời nói có ý khác: “Sau này đại tiểu thư cẩn thận chút.” “Ta biết rồi!” Thương Mai đáp một tiếng. Bữa tối khá đơn giản, một món mặn, hai món chay, bốn người ngồi cùng ăn, còn Liên thị, trước khi ăn Du ma ma đã hầu hạ bà ấy ăn rồi. Loan Loan nói với Thương Mai: “Ta đã thu dọn đồ xong rồi, sau này sẽ ở lại chỗ của ngươi.” Thương Mai cười nói: “Chỗ ta đơn sơ đạm bạc, nếu đại tiểu thư ngươi quen được thì ta cũng sẵn lòng.” “Có gì đâu mà không quen! Bình thường thức ăn của ta còn bị kẻ khác nhổ nước bọt vào nữa là, đến đây chắc không bị thế đâu nhỉ!” “Sao ngươi không nói chuyện đó với các ca ca ngươi?” Thương Mai biết các chị dâu của nàng ta đều vô cùng khắc nghiệt, quả thực là bất chấp lý lẽ, nhìn tiểu thư Trần gia ngông cuồng như vậy mà cũng phải chịu uất ức như thế. “Nói rồi thì sao chứ? Bọn họ quát mắng đám phụ nữ đó, sau này thì bọn họ cũng sẽ lại tìm ta làm khó! Hơn nữa, ta cũng không thể đi nói với đồ ăn hại tổ mẫu kia, hai năm gần đây sức khỏe bà ấy không tốt, nếu tức giận sẽ hại sức khỏe, không ổn!” Tiểu Khuyên mắt trợn lớn nhìn Loan Loan nói: “Trần tiểu thư, sao người lại gọi tổ mẫu mình là đồ ăn hại? Bà ấy mà nghe thấy sẽ tức giận đó!” Loan Loan lại chẳng cảm thấy có gì không ổn: “Bà ấy tự gọi bản thân như thế mà.” “Bà ấy có thể tự gọi bản thân như thế nhưng người là cháu gái bà ấy, gọi bà ấy là đồ ăn hại, là không tôn trọng bà ấy rồi.”
Loan Loan nghiêng đầu nghĩ ngợi; “Vậy sao? Nhưng bà ấy gọi các tướng lĩnh là đám ăn hại, nhưng trong lòng bà ấy vẫn rất quý, tôn trọng họ mà.’ Thương Mai nhìn Tiểu Khuyên, nói: “Ngươi đừng tranh cãi với nàng ấy vấn đề này nữa, nàng ấy không hiểu đâu.” Du ma ma cười cười, nói: “Đúng vậy, Tiểu Khuyên, ngươi đừng tranh cãi với Trần tiểu thư nữa, nếu không ngươi sẽ tức chết đó, nàng ấy là do lão thái quân nuôi lớn, lúc đó lão thái quân vẫn còn trong quân doanh, tuy không có quan chức nhưng hoàng thượng đưa bà ấy đến quân doanh luyện binh, Trần tiểu thư ngày ngày ở chung với những binh lính kia, có thể tưởng tượng được nàng ấy sẽ trở thành người như thế nào rồi.” Tiểu Khuyên ngẩn ra một lát: ‘Nhưng mà, nữ nhi thì nên có dáng vẻ của nữ nhi chứ.” Trần Loan Loan cảm thấy phiền phức với vấn đề đó: “Tiểu Khuyên, ngươi im ngay, nếu không ra sẽ vứt ngươi đến thôn Thạch Đầu sống với cương thi bây giờ.” “Cương thi?” Tiểu Khuyên hoảng hốt: “Người đừng nói linh tinh, làm gì có cương thi chứ?” “Tô Thanh có nói, hôm nay Kinh Triệu Doãn sẽ đến Vương phủ, nói ở thôn Thạch Đầu có cương thi.” Loan Loan nói. Thương Mai nhớ ra hôm nay Kinh Triệu Doãn có đến thật, là vì chuyện cương thi sao?

