CHƯƠNG 157: TỰ HÀO VỀ NGƯỜI
Thương Mai nhìn bóng lưng của hắn, hận đến mức ngứa răng. Vị Nhiếp Chính Vương này cứ nói được một nửa, sau đó đổi chủ đề không cho người ta hỏi tiếp. Điều khiến người khác hết cách chịu đựng đó là, lời nói của hẳn giống như thật, cũng giống giả, mãi mãi bạn cũng không phân biệt được. Vô lại! Xử lí xong chuyện của Nghiêm Vinh thì cũng gần tới giờ Hợi rồi. Trần Loan Loan đã chơi đùa với nhóm thị nữ suốt cả ngày nên cũng đã mệt, nắm ngủ trên bàn đá trong viện. Mấy ngày qua, nàng ta và Tiêu Thác chẳng có tiến triển gì, còn chẳng nói được một câu. Tiến triển duy nhất là nàng ta thường xuyên nhìn thấy hần ta.

