CHƯƠNG 642 TIÊN HẠ THỦ VI CƯỜNG.
Trong lúc nói chuyện thì Linh Lợi cũng bước vào. sảnh chính, khẽ gật đầu với Hạ Thương Mai.
Du Ma Ma tiến lên nói: “Vương Phi, nếu không thừa nhận thì không bằng lục soát từng nhà, đến lúc đó, dựa vào chứng cớ mà nói chuyện thôi.”
Hạ Thương Mai nói: “Ý kiến hay đấy, vu khống, cũng sợ mấy người bị oan, dù sao thì mấy người đều là phụng chỉ đến Vương phủ, bổn vương phi cũng không thể để mấy người chịu thiệt thòi được”
Lương Ma Ma nhất thời cảnh giác, nửa người cô đều dựa lên người Hoàng Ma Ma, nhưng hơi nhướng mày lên: “Nô tì vẫn nghĩ không cần thiết, không thì Vương Phi cứ nói người mất gì đi? Bọn nô tì đi tìm khắp nơi xem sao, có lẽ sẽ tìm được thôi Du Ma Ma bước ra nói: “Vương Phi mất một chiếc vòng tay màu hồng san hô, một chuỗi hạt bằng gỗ trầm hương, hai viên đá quý khảm ngọc bích, một chiếc trâm Bát Bảo Lưu Vân, hai chiếc vòng tay ngọc. bích”
Lương Ma Ma đáp: “Nếu đã như vậy thì nô tì chờ lát nữa tìm khắp nơi xem sao”
Trong lòng bà ta có dự cảm những thứ này nhất định là ở trong phòng bọn họ, Vương Phi muốn vu oan giá họa.
Hạ Thương Mai cũng không phản đối đáp: “Linh Lợi, đi theo bọn họ tìm xung quanh đi, nếu không thấy thì lục soát từng phòng một”
“Vâng!” Linh Lợi đáp.
Lương Ma Ma chỉ dặn một tỳ nữ theo bọn họ đi tìm, cũng yên bụng nghĩ bọn họ nhiều người như vậy, lẽ nào không xử được một tỳ nữ?
Hạ Thương Mai nhìn bọn họ đi ra, khóa miệng nở nụ cười nhạt, lại nâng chung trà lên, hỏi: “Thức ăn xong chưa?”
“Thưa Vương Phi, đã xong rồi ạ, chỉ chờ người có thời gian ăn thôi” Vương Tuấn cười nói.
“Đói rồi, mang lên đi” Hạ Thương Mai mặt mày. rạng rỡ.
Ăn no rồi mới có sức đấu mới Hoàng thái hậu chứ.
Hoàng thái hậu bảo tám người này đến là muốn ra oai phủ đầu cô, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, khiến cô khiếp sợ.
Cô cũng chẳng ngại xao sơn chấn hổ, từ từ trả lại.
Bắc Mạc chuyển lạnh, đồ ăn bỏ thêm nhiều ớt, tuy Hạ Thương Mai nói thích ăn cay, cũng không kén ăn nhưng bữa nào cũng cay quả thực khiến dạ dày không chịu được.
Giờ được ăn lại món ở nhà nên thấy thỏa mãn vô cùng.
Nhân sở cầu quả thực không nhiều lắm.
Đang ăn thì Linh Lợi kéo người đến, chỉ là lần này trên mặt mấy bà già kia đều có dấu tay.
Linh Lợi dùng sức đẩy, toàn bộ ngã xuống như hiệu ứng domino, Linh Lợi gầm lên: “Qùy cho đàng hoàng!”
Lương Ma Ma quỳ xuống, nâng bộ mặt kinh ngạc lên uất hận nói: “Sao Vương Phi lại giở trò như thế với nô tỳ? Nếu muốn xử lí, người là Vương Phi, dù bảo bọn nô tỳ đi chết thì bọn nô tỳ cũng không dám không đi mà, làm những chuyện như vậy không khỏi khiến người ta chê cười.”
Linh Lợi đạp một cái, oán hận nói: ‘Ăn trộm mà còn kiêu ngạo vậy à? Những thứ này đều tìm được dưới giường của bà, Vương Phi vừa đến phủ, còn chưa biết mấy người ở đâu, sao lại hại mấy người? Về phần hạ nhân trong phủ, vừa rồi không phải bà cũng nhìn thấy đều ở đây ư?” “Các bạn tìm trang nguồn như trên hình để đọc khích lệ chúng mình lên chương tốt nhé!”
Lương Ma Ma bị Linh Lợi đạp một cái liền ôm bụng lăn lộn trên mặt đất, gào khóc: “Thái Hậu ơi, nô tỳ hổ thẹn với người, người bảo nô tỳ đến hầu hạ Vương Phi, lại làm Vương Phi ghét bỏ, nô tỳ có tội!”
Linh Lợi thô bạo ngồi xuống tát bà ta mấy cái: “Khóc đi, ngươi cứ việc khóc, xem thái hậu có đến cứu bà không? Ta không tin Hoàng thái hậu lại vì một con cẩu nô tài mà trở mặt với Vương Phi”
Lương Ma Ma bị đánh đến đầu óc choáng váng, nằm hôn mê bất tỉnh tại chỗ.
