Tiêu Thác thật sự chưa từng nghĩ đến chuyện này, được An thân vương nhắc nhở lập tức cảnh giác hơn rất nhiều: “Đúng vậy, người này rất đáng nghi”.
“Bản vương nghi ngờ gã đã sớm ra tay với Thái phi rồi, nếu không Thái phi không thể nào tin tưởng gã như vậy được, hơn nữa khi nãy Thương Mai châm cứu cho A Khanh, còn không ngại đẩy Thái phi, có thể thấy được trong đó chắc chắn có lý do, bản vương sẽ đến Vương phủ tìm cơ hội gặp Thương Mai một lần, hỏi xem hàm ý của nàng ta”.
Tiêu Thác nhớ đến chuyện Thương Mai đẩy Thái phi khi nãy, không nhịn được thấy khâm phục: “Nói thật, ngay cả ta cũng không dám mạo phạm Thái phi, nàng ta thật sự là ăn gan hùm mật gấu”.
“Bản vương tin rằng nàng ta chỉ là bất đắc dĩ mà thôi”, An thân vương luôn tin tưởng Thương Mai vô điều kiện, vì cô là con gái của Liên Thuý Ngữ.
“Không thể không nói Hạ Thương Mai này phải khiến ta nhìn với cặp mắt khác xưa đấy”, Tiêu Thác cảm thán.
An thân vương hờ hững đáp: “Là Thương Mai khiến ngươi nhìn với cặp mắt khác xưa, chứ không phải Hạ Thương Mai”.
Tiêu Thác ngơ ngác: “Thì đúng là Hạ Thương Mai mà”.
