Chương 107 Đi dự bữa tiệc?
"Nhưng kỳ lạ thật!"
"Đã ba bốn ngày rồi, có say đến mấy cũng phải tỉnh chứ?"
Anh lẩm bẩm trong lòng.
Đúng lúc anh đang nghĩ ngợi, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cộc cộc cộc.
"Ai đó?"
Anh đi ra mở cánh cổng sắt nhỏ.
Cửa vừa mở, một bóng dáng xinh đẹp hiện ra trước mắt anh.
Người đến là em vợ anh: Lâm Hân Hân!
Hôm nay Lâm Hân Hân ăn diện cực kỳ đẹp: trên mặc áo phông trắng in hình rộng, dưới là chiếc quần jean siêu ngắn.
Đôi chân trắng nõn, dài thon, mang đôi giày thể thao trắng!
Tóc cô cột cao.
Trên gương mặt yêu kiều điểm chút phấn nhẹ.
Nhìn chẳng khác gì một cô tiên.
"Anh re!"
Vừa thấy Giang Ninh, Lâm Hân Hân đã mừng rỡ như bắt được vàng.
Thấy em vợ bỗng dưng nhiệt tình quá mức, anh khẽ nhíu mày.
Con nhóc nay chang le lại toi mượn tiền?
Chết tiệt!
Chắc chắn rồi!
"Em lại tới vay tiền tôi à? Nói trước, tôi không có xu nào đâu!" Giang Ninh cảnh giác ra mặt.
Lâm Hân Hân lườm anh một cái: "Nhìn cái điệu bộ của anh kìa, em trông giống hạng người đó à?"
"Giống!"
"Xì!"
"Nói thật nhé, em nhớ anh nên mới tới tìm đấy!" - Lâm Hân Hân vừa nói vừa nghênh ngang bước vào phòng khám nhỏ của Giang Ninh!
"Em nhớ tôi?"
Giang Ninh tưởng mình nghe nhầm.
"Đúng rồi!"
'Sao, em không được nhớ anh à?"
Cô chống nạnh, trông như một cô nàng lắm chiêu.
Giang Ninh không muốn đôi co, liền nói: "Được, được! Em là đại tiểu thư, em nói gì cũng đúng!'
"Hì hì, nói thế mới đúng chứ, đúng là anh rể ngoan của em!"
Giang Ninh bực bội liếc con nhóc này, cứ cảm thấy cô đến đây chẳng có ý tốt.
"Nói đi, em tìm tôi rốt cuộc có việc gì?"
Anh không ngốc; đương nhiên biết cô đâu rảnh mà đến chơi.
Lâm Hân Hân chớp chớp mắt: "Thật ra là không có chuyện gì đâu ... "
"Thật à?"
'Giả đó, haha!"
"Thật ra hôm nay em tới là muốn nhờ anh rể một việc nhỏ thôi!"
Nói xong, cô chớp mắt nhìn anh, làm bộ tội nghiệp.
Con nhóc chết tiệt, định dùng mỹ nhân kế à? Mơ đi! Dược Vương như tôi sao có thể bị sắc đẹp của em mê hoặc?
"Nói xem, em muốn tôi giúp gì?" Anh ngẫm rồi hỏi.
"Chỉ là chuyện nhỏ thôi: tối nay anh rể đi dự một bữa tiệc tụ tập bạn học với em nhé!" Lâm Hân Hân nói.
"Đi dự bữa tiệc?" Giang Ninh sững lại.
"Đúng vậy!"
"Bữa tiệc do bạn em tổ chức, ngay tại biệt thự nhà cô ấy!" Lâm Hân Hân nói.
"Chỉ vậy thôi à?" Anh ngờ vực.
"Đúng, chỉ vậy thôi!" Lâm Hân Hân nói với vẻ chân thành.
"Lừa quỷ chắc!"
"Con nhóc điên này đoi nào vô co bảo mình đi dự tiệc? Lại còn là bữa tiệc của bạn nó?"
"Nếu tin em thì tôi đúng là đồ ngốc!" Giang Ninh nói.