Chương 10: Sống sót

Tây Linh Nhược Vũ
Nguồn: truyenfull.vision
"Này nghe thấy gì không, hôm trước có vụ giết người trong Safe Zone đấy" "Giết người? Safe Zone không cho phép sử dụng bạo lực mà, lúc trước có người đã từng thử cuối cùng bị ném vào phó bản thử thách chỉ đi vào mà không có ra" "Nhưng thực sự là chết người, tôi cũng ở gần đó sự việc tận mắt chứng kiến vậy mà lại không bị phạt, liệu có phải là hệ thống xuất hiện lỗi?" Hoa Y một đường đi lên lầu, nhấn chuông cửa, không có ai ra mở cửa, đã 4 ngày nay rồi, Từ Phong mất tích! Cô rời đi, vào quán cafe gần đó, gần đây mọi người luôn bàn tán về vụ có người chết trong Safe Zone, nhưng không chỉ có vậy, dường như npc cũng giảm thiểu đi rất nhiều, điển hình như thương thành quán ăn cũng dần đổi thành người chơi lập nên, cảm nhận chân thực giống như cô đang ở trong thế giới thực chứ không phải là game nữa nếu bỏ qua chi tiết đôi khi vẫn sẽ phải tham gia phó bản. Càng lúc càng không đúng, mọi thứ đều rất kì lạ! "Phó bản đã mở mời 10 người chơi được chọn gồm La Vân, Tô Mặc, Trình Dĩnh, Tiểu Liên, Lục Nghị, Hữu Bằng, Phàn Yên, Mạc Tu, Chính Đình, Hoa Y xin mời người chơi tiến vào phó bản" Ánh sáng loé lên cô đã thấy mình xuất hiện tại căn lều nhỏ, bước ra ngoài cô xác định được rõ vị trí của mình, chính là đang trên một hòn đảo Hiện đang là ban ngày, ánh nắng chói chang chiếu xuống thiêu đốt, Hoa Y buộc hai vạt áo lại với nhau, xắn tay áo lên cao di chuyển vào sâu trong đảo. Bùm, là tiếng động lớn, giống như tiếng bom, hình như để ý kĩ trên đường đi có vài vật được chôn dưới đất, vì hình thái mặt đất không được tự nhiên nên cô cũng tránh không dẫm vào. Thì ra là thế, xung quanh hòn đảo rải rác những loại chất nổ khác nhau yêu cầu sự khéo léo cùng óc quan sát của người chơi, xem ra trò chơi ngày càng thú vị rồi. Điều thú vị hơn nữa là cái tên Phàn Yên nghe thật quen tai làm sao, xem ra nhân vật chính vốn là không thể dễ chết như thế được. ———————————— "Anh Bằng đằng trước có một căn nhà gỗ" nói xong thiếu niên liền hớt ha hớt hải chạy nhanh tới đẩy cửa ra "Anh Bằng không đẩy ra được" mặt hắn méo mó quay qua cầu cứu người đằng sau. Hữu Bằng nhìn qua cửa sổ ngôi nhà dừng lại một chút "có người bên trong".