Chương 110: Gặp em ở mạt thế
Tây Linh Nhược Vũ
Nguồn: truyenfull.vision
Như mọi ngày Hoa Y vừa ngáp vừa đi xuống cầu thang ăn bữa sáng gộp bữa trưa.
Tín hiệu loa bên ngoài đột ngột bắt được sóng vang lên: "Chính phủ đã quyết định sử dụng vũ khí hạt nhân phá bỏ thành phố A nơi phát sinh dịch bệnh, nếu còn có người sống sót hãy di chuyển về thành phố Z nơi đó sẽ có máy bay của quân đội đến đón, xin nhắc lại..."
Thiệu Đình Hựu buông đũa xuống: "Chúng ta phải mau chóng rời đi, thành phố Z có người quân đội, được cứu rồi"
Tào Lỗi gật đầu hẳn là đồng ý với ý kiến của hắn.
Quỳnh Dao ánh mắt sáng lấp lánh, vô cùng vui vẻ: "May quá vậy là tất cả chúng ta sống sót rồi"
Hàn Phi im lặng không nói gì.
Hoa Y tiếp tục ăn cơm, no bụng rồi cô vẫn như mọi khi mang cơm lên cho hắn.
Vừa mở cửa ra cô liền dừng bước, thiếu niên đi một vòng lựa qua chọn lại, trước mặt hắn là một bức tường treo rất nhiều loại vũ khí nóng, còn có cả súng liên thanh...
Hoa Y sững lại một chút rồi lấy bình tĩnh bước vào phòng, đặt cơm xuống bàn.
"Ăn cơm"
Nam Kỷ không quay đầu khẽ trả lời: "Ừ"
Hoa Y bước về phía hắn, vừa đi vừa ngắm nghía đánh giá.
"FN Herstal FNP-9, M4A1,...."
Bước chân cô dừng lại.
Nam Kỷ liếc mắt nhìn cô: "Thích gì tự lấy, gọi cả đám Hàn Phi lên đây"
Hoa Y quay đầu cười với hắn: "Được"
————————————
Tào Lỗi chịu trách nhiệm lái xe, chiếc xe Jeep màu đen lao vụt ra khỏi cổng biệt thự.
"Sao không mang tất đi" Thiệu Đình Hựu vẫn còn nuối tiếc chỗ súng còn lại.
Hoa Y không mặn không nhạt phun ra: "Nặng"
"Là súng đấy, nặng mấy cũng có chỗ hữu dụng mà" Thiệu Đình Hựu vẫn một mực nhớ thương số vũ khí bị vứt bỏ ở nhà.
Hoa Y nhìn hắn như nhìn một tên ngốc, mất kiên nhẫn: "Cậu vác tất theo rồi đến lúc bị truy sát có chạy nổi không? Cuối cùng mạng thì mất súng lại còn"
Nam Kỷ cũng cho hắn một ánh mắt đầy ý vị, là kiểu từ trên cao nhìn xuống.
Hàn Phi xem một màn phối hợp dìm người này của hai người không khỏi thở dài, đúng là tuyệt phối sao lúc trước ông còn lo lắng cậu chủ chịu uất ức nhỉ.
Thiệu Đình Hựu nghe lời cô liền im lặng, cuối cùng cũng chịu từ bỏ lòng luyến tiếc của hắn.
Lần này lại đến phiên Tào Lỗi không ngăn được sự tò mò của mình buột miệng hỏi ra.
"Tại sao cô chỉ cầm katana?"
(*) Katana: một loại kiếm của Nhật Bản.