"Hoa tiểu thư..."
Hoa Y bước về phía trước, bên chân là xác ma nơ canh đã không có đầu, không có máu chảy ra người nó không ngừng giật lên, cô bước lại gần cúi người nhặt lên mảnh pha lê đỏ sắc như dao, thần sắc thu hồi quay qua nhìn Lương Nhất.
"Sao không trốn nữa hả?".
Lương Nhất e thẹn gãi đầu "Hoa tiểu thư không phải tôi muốn trốn mà là tôi quá yếu ra cũng không giúp gì được cho cô".
Hoa Y rời ánh mắt bỏ qua hắn bước về phía cầu thang lên sân thượng.
Lương Nhất nhanh chóng bám theo, khi đi qua cái xác còn không ngừng thu nhỏ sự tồn tại của mình chỉ sợ nó đội mồ sống dậy xiên chết gã.
Ruỳnh cánh cửa bị người đạp văng, Hoa Y đi trước Lương Nhất theo sau, cô vừa thu chân lại liền có 6 ánh mắt nhìn lại đây.
Mắt to trừng mắt nhỏ, trong đó cô gái tóc vàng dường như là con lai mặt mày tức giận vừa đi lên đã mắng "Ngu ngốc cửa bị cô đạp hỏng rồi nhỡ bọn chúng lên đây thì sao".
Hoa Y không mấy để tâm móc lỗ tai "Dù sao cũng không phải tôi chết".
"Con đ*em này" cô gái tóc vàng định xông lên.