Chương 104-4
Cả nhà mỗi người làm một bộ quần áo mới, ba cô nhóc đã không còn chấp nhất với màu đỏ rực, nhưng lựa chọn vẫn lựa chọn áo bông quần bông có màu sắc rực rỡ tươi sáng như cũ.
Ba cô nhóc lấy ra tiền riêng, mua ba chiếc khăn quàng cổ, làm quà tặng cho ba vị trưởng bối trong nhà.
Ngoại trừ quần áo, đồ ăn vặt ngày Tết, bánh rán vừng, bánh con bướm, du quả, bánh nhỏ, đậu phộng, hạch đào, hạt dưa, dưa hấu, hạt dẻ ngào đường, kẹo trái cây, kẹo sữa, chocolate, nước có ga, sữa bò, sữa mạch nha, táo chuối quýt... Tất cả đều có ở trong nhà.
Thủy Lang thường xuyên ôm một cái rổ nhỏ, trong rổ chứa đầy đồ ăn vặt, không phải ngồi ở giếng trời phơi nắng, nghe radio, thì chính là ôm rổ ngồi ở mép giường chị cả xem TV, nếu không thì chính là bò đến tầng trên, ở cùng Đại Nha Nhị Nha, ghé vào mép giường tiếp tục xem TV.
Nằm yên hai ba ngày, Thủy Lang lại bắt đầu mang theo ba cô nhóc mua mua mua, chạy chạy chạy.
Mua đủ loại điểm tâm, trước đưa đến nhà cục trưởng Chu ở khu vực nhà ở cán bộ, gặp được bác gái cả chưa từng gặp qua.
Vừa nhìn liền thấy bác gái cả “Cao không với tới”, lúc mới vừa mở cửa, vừa thấy đến Thủy Lang mang theo ba đứa nhỏ, mặc dù trên tay xách theo quà tặng có thể diện như là rượu Mao Đài và sữa mạch nha, nhưng sắc mặt cũng khó coi, còn tưởng rằng các cô lại đây để tìm quan hệ tặng quà, giọng điệu cũng rất lãnh đạm.
Mãi đến khi cục trưởng Chu đi ra khỏi thư phòng, thấy các cô liền sửng sốt: “Sao giờ này lại tới đây lúc tới cũng không nói trước một tiếng!”
Bác gái cả cũng sửng sốt theo, nghe qua giới thiệu, sau khi biết cô là Thủy Lang, sắc mặt lập tức từ “Cao không thể với tới” biến thành “Hòa ái dễ gần”: “Thì ra cháu chính là Thủy Lang! Ai nha đứa nhỏ này, sao cháu không nói sớm, mau tiến vào mau tiến vào!”
Con của cục trưởng Chu đều không ở nhà, hai vợ chồng già mới vừa ăn xong cơm trưa.
“Muốn tới Thì cũng phải canh thời gian cơm rồi tới chứ sao lại đợi qua thời gian cơm trưa mới đến.”
“Chỉ có bốn người chúng ta ở nhà, đã ăn quà bánh gạo xương sườn, bác cả, bác gái cả, đây là đồ vật hiếu kính cho các bác.”
“Bác đã sớm muốn đi gặp cháu, chỉ là đầu năm nay có chút chuyện, không thể đi gần quá, cháu cũng biết đó, đầu năm cuộc sống của cán bộ không tốt, không lui tới cũng là bảo vệ các cháu.”
Bác gái cả nhận đồ đặt qua một bên, không phải tùy ý, càng giống như là nhìn quen những thứ được xem là đồ tốt trong mắt người thường, đã trở nên tầm thường hóa: “Hơn nữa Phục Hưng bọn họ đều không hiểu rõ, đầu năm không nói chuyện quỷ thần, cấm mai táng hay tổ chức tiệc mừng, lúc thím nhỏ qua đời, bọn họ còn tổ chức lớn, chúng ta không đi không được, đi cũng không được, bác cả của cháu không có biện pháp, đành phải đi một chuyến, trở về không đến nửa ngày, đã bị sung quân đi đến nông trường, vậy mà Phục Hưng ngược lại đi ghi hận chúng ta.”
Thủy Lang kinh ngạc nhìn cục trưởng Chu, chỉ nghe nói lúc bà nội Chu qua đời, bác cả có tới xem một cái, không quá hai phút đã đi rồi, hoàn toàn không biết chuyện này còn có nội tình. Cô vào cục quản lý bất động sản lâu như vậy, mà cục trưởng Chu chưa từng giải thích qua.
“Trách không được, sau đó bác cả lại không thích dính dáng với thân thích.”
“Đúng vậy!” Bác gái cả lập tức thân thiết cầm tay Thủy Lang: “May mắn, bị điều đi hơn một năm, đã được triệu về tới, việc này không đề cập tới, Thủy Lang, bác còn phải cảm ơn cháu kịp thời nhắc nhở Giản Di, sớm một chút thoát ra khỏi cục diện rối rắm của nhà họ Trâu, nếu không hiện tại bên phía nhà mẹ đẹp của bác cũng không biết sẽ như thế nào, bác biết, đây đều là do cháu nể mặt bác cả cho nên mới đề cập đến chuyện này, bác thật sự cảm ơn cháu.”
Lúc ấy xác thật là sau khi đã biết được tầng quan hệ này, Thủy Lang mới có thể khuyên hai câu với Giản Di: “Bác gái cả, không cần khách khí, cháu biết, nếu lấy xuất thân vào lúc đó của mình, thì chuyện có thể tiến vào cục Quản lý bất động sản đều là nhờ bác cả ở phía sau gật đầu thúc đẩy, mới có thể đi vào, đây đều là việc nên làm.”
“Đứa nhỏ này, trách không được bác cả của cháu lại thích cháu như vậy, mỗi ngày ở nhà đều lải nhải, lúc nhắc tới cháu, trên mặt đều là cười, còn vui hơn lúc nhắc tới con của mình nữa.”
Bác gái cả đứng dậy, kêu bảo mẫu bưng trà và điểm tâm: “Cháu cùng với mấy cô nhóc ăn trước đi, bác đi một chút là ra tới liền.”
“Nói nhiều.”
Cục trưởng Chu lắc đầu, nhìn về phía ba cô nhóc với vẻ mặt tươi cười: “Thành tích học tập thế nào rồi?”
Thủy Lang: “...”
Hương vị ăn tết đi thăm người thân lúc này liền đậm đà hơn.
Ba con nhóc từng người nói và thành tích của chính mình.
Vừa nghe, hai đứa là nhất khối, đôi mắt của cục trưởng Chu lập tức sáng lên, liên tục gật đầu: “Tốt, rất tốt, phải học tập theo mợ nhỏ của các cháu, tranh thủ mỗi người lấy một cái Trạng Nguyên!”
“Tới.” Bác gái cả đi ra, trong tay cầm một xấp bao lì xì nhỏ: “Đầu năm tới nhà, không có chuẩn bị gì, đây là lễ gặp mặt của bà ngoại cho các cháu, cầm lấy ăn tết mua đồ ăn ngon.”