Chương 1: Sự cố trước khi đăng kí kết hôn

Mộng Tiêu Nhị
Nguồn: truyenfull.vision
" Lê tiểu thư, xin chào! Đây là Chu tiên sinh đưa cho ngài." Lê Nhược vừa mới bước ra khỏi tòa nhà dạy học thì bị người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ tây trang màu đen ngăn lại, đưa cho cô một cái túi xách tay đặc biệt tinh xảo. Lê Nhược đưa mắt nhìn thấy bên trong là hộp trang sức. "Cám ơn." Người đàn ông gật đầu rồi rời đi. Thỉnh thoảng có sinh viên đi ngang qua cô chào hỏi:" Chào cô Lê ." Lê Nhược mỉm cười gật đầu, đi về phía bãi đậu xe. Cô là giảng viên đại học, tất cả tiết học của cô hôm nay đều đã dạy xong. Lên xe, Lê Nhược không chờ được mà mở hộp trang sức. Cô trố mắt nhìn, là một chiếc nhẫn kim cương màu xanh thẫm. Chu Thành Ngộ... tặng cô nhẫn? Đang lúc thất thần, điện thoại di động vang lên, là một dãy số xa lạ. Dừng mấy giây, Lê Nhược mới nghe:"A lô, ai đấy?" Giọng nam mát lạnh vang lên:" Là tôi, Chu Thành Ngộ." Chính là người đưa cô chiếc nhẫn kia. Thật ra thì bọn họ không quen, mới chỉ gặp qua một lần. Khung cảnh ở quán cà phê hai ngày trước còn hiện rõ trước mắt. " Tôi không thể sinh con, cũng không thể mang thai, tỷ lệ chữa khỏi cơ bản là không." Lê Nhược nhẹ nhàng khuấy cà phê, bình tĩnh nói với người đàn ông đối diện. Người đàn ông đối diện cũng không có phản ứng đặc biệt " Ừ" một tiếng, cúi đầu xem tài liệu. Cứ như câu "không thể mang thai" ở chỗ anh giống như " Tôi không thể ăn cay" vậy. Lê Nhược vẫn chờ anh cự tuyệt, kết quả nửa ngày anh cũng không có nói tiếp. Việc cô không thể sinh con này trừ cô và bác sĩ thì không có người thứ ba biết. Nếu không phải người đàn ông trước mắt này để cho cô có ý muốn tiêu sái một lần thì cô tuyệt đối sẽ không nói. Nhưng nếu không nói ra thì đến lúc hai nhà quyết định đám cưới, cô sẽ bị nghi là lừa đảo hôn nhân. Lê Nhược nhìn anh một cái, vẫn không có phản ứng. Cô lại liếc nhìn anh mấy lần, cô thích đàn ông mặc áo sơ mi màu đen, vừa cấm dục lại gợi cảm. Người đàn ông cao lãnh, gần như mặt đơ này là Chu Thành Ngộ, 30 tuổi, con trai của chủ tịch tập đoàn Chu thị. Trước khi đến xem mắt, Lê Nhược cũng không biết đối tượng là anh. Trên đường tới còn định đến qua loa lấy lệ, trò chuyện vài câu liền tan cuộc. Kết quả nhìn thấy Chu Thành Ngộ cô liền không nghĩ như vậy, cà phê cũng uống đến ly thứ hai mà cô cũng không có ý định kết thúc buổi xem mắt này. Chu Thành Ngộ công việc bận rộn, từ đầu đến giờ không nói được mấy câu. Cùng cô nói câu xin lỗi sau đó ngồi xem văn kiện. Lê Nhược không đoán ra anh yên lặng là muốn ám chỉ điều gì gì, gọi nhẹ một tiếng :" Chu tổng." Chu Thành Ngộ khép tập tài liệu lại:"Cô bớt chút thời gian đi lĩnh chứng." "?" Lê Nhược sợ anh vừa rồi bận xem tài liệu mà không nghe cô nói:" Tôi bị vô sinh." " Tôi biết." Chu Thành Ngộ trước khi đi nói với cô: lĩnh chứng cứ theo thời gian của cô, trước một ngày gọi điện cho anh là được. Chu Thành Ngộ đi rồi, Lê Nhược nhìn ly cà phê anh không động kia, không hiểu được tại sao anh lại đột ngột quyết định lĩnh chứng*? ( lĩnh chứng : đi đăng ký kết hôn)