Chương 27: Tình yêu thuở ban đầu, năm tháng tĩnh lặng
Sáng ngày hôm sau, Lê Nhược ngủ đến tám rưỡi còn chưa muốn dậy, cô quấn lấy Chu Thành Ngộ, cọ tới cọ lui trên cổ anh:" Ông xã, buồn ngủ."
Chu Thành Ngộ ôm cô không có cách nào, từ bảy giờ đã gọi cô dậy, mỗi lần cô đều nói ngủ thêm năm phút, từ bảy giờ một mực đến tám rưỡi.
Anh hôn cô, thấp giọng dụ dỗ:" Dậy đi nào, còn phải đến cục dân chính nữa."
Mơ hồ một lát, Lê Nhược mở mắt:" Ông xã, hôm nay anh không đi làm sao?" Cô vẫn nhớ rõ ràng, lần đầu tiên bọn họ đi lĩnh chứng, Chu Thành Ngộ sau đó còn đi thẳng đến sân bay.
Chu Thành Ngộ:" Hôm nay ở nhà." Từ khi tiếp quản Chu thị đến nay, đây là lần đầu tiên anh nghỉ cả ngày.
Lê Nhược híp mắt ngủ tiếp:" Vậy buổi chiều đi lĩnh chứng, chúng ta lại ngủ một chút."
Chu Thành Ngộ không lên tiếng, không biết tại sao anh luôn cảm thấy cô không nóng lòng lĩnh chứng cùng anh. Có ai ngày đi đăng kí kết hôn còn ỷ vào việc không dậy nổi, từ buổi sáng đẩy xuống buổi chiều?
" Lê Nhược."
" Làm sao vậy, em buồn ngủ lắm."
" Em rốt cuộc có muốn kết hôn với anh hay không?"
Sau khi hỏi, anh mới phát giác giọng mình như oán phụ.
Lê Nhược một chút cũng không buồn ngủ nữa, bật cười:" Có phải anh sợ em mặc váy vào liền không thừa nhận anh nữa?"
Chu Thành Ngộ:"..."
Lê Nhược sờ cằm anh:" Yên tâm đi, em chỉ ngủ với một người đàn ông là anh, ngủ cả đời." Cô bỗng nhiên trừng mắt, lúc này mới phát hiện nhẫn kim cương xanh trên ngón áp út đã đổi thành nhẫn kim cương hồng, còn chiếc nhẫn kia đã chuyển sang ngón giữa.
" Anh đeo lên cho em lúc nào vậy?"
Chu Thành Ngộ:" Sáng sớm nay."
Lê Nhược sờ sờ hai chiếc nhẫn kia:" Đều là anh đưa cho em."
Chu Thành Ngộ:" Cái nhẫn xanh này không phải là tự em mua?"
Lê Nhược:" Hai quả kia cũng coi là anh đưa, ở trong mộng anh tặng cho em, sau đó em đi mua. Vậy thì cũng là anh đưa." Cô cười, hôn môi anh:" Cám ơn ông xã."
Chu Thành Ngộ vuốt ve sau lưng cô:" Đừng mè nheo, trước tiên đi lĩnh chứng đã."
Lê Nhược nhìn người đàn ông này, thấy được ưu tư lo được lo mất của anh là thật, cô dịch lại gần bên tai anh:" Ông xã, em yêu anh." Cô buông anh ra, vén chăn xuống giường.
Hôm nay Chu Thành Ngộ dốc lòng ăn mặc, từ quần áo đến đầu tóc, ngay cả cà vạt cũng thắt.
Ở trước cửa cục dân chính, anh vẫn không xác định được, người phụ nữ ăn mặc xinh đẹp tiêu sái này có thể lâm trận lật lọng hay không.
Cho đến khi cầm hai cuốn sổ đỏ trong tay, Chu Thành Ngộ mới hoàn toàn an lòng.
Đây là lần thứ hai Lê Nhược lĩnh chứng, không kích động như lần đầu tiên. Lúc lần đầu tiên cùng Chu Thành Ngộ tới cục dân chính cô thật sự rất kích động, kích động có thể ngủ với anh, có thể trở thành vợ anh; sâu trong nội tâm cô cũng ôm một tia ảo tưởng, có lẽ cô có thể cùng anh làm vợ chồng cả đời.
Ảo tưởng lúc lần đầu tiên lĩnh chứng, trong lần thứ hai này rốt cuộc cũng được như ý nguyện.
Chuyện thứ nhất sau khi Chu Thành Ngộ đi ra cục dân chính chính là chụp giấy đăng kí kết hôn gửi cho thư kí, để cho thư kí ở trên weibo chính thức tuyên bố tin tức.
Mười phút sau, bất kể là điện thoại di động của Chu Thành Ngộ hay là Lê Nhược đều kêu liên tục.
Mẹ của Chu Thành Ngộ dùng cả hai cái điện thoại liên tục bấm gọi, thật vất vả mới gọi được.
" Con trai, con thật sự đã lĩnh chứng rồi?"
Chu Thành Ngộ:" Vâng, bọn con mới từ cục dân chính đi ra."
Mẹ Chu vừa vui mừng lại vừa lo lắng:" Con đã thẳng thắn với Lê Nhược chưa?"
Chu Thành Ngộ:" Thẳng thắn rồi ạ, cô ấy nói nguyện ý cùng con chữa trị, nếu thật sự không trị được, chúng con liền nhận nuôi một đứa. Nếu như đến lúc đó cái kia của con có tỉ lệ sống, không thể mang thai tự nhiên, cô ấy sẽ làm thụ tinh ống nghiệm."