Chương 36

Cẩm Chanh
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Edit: Mều "La La, con ngoan ngoãn ở yên đây, đừng di chuyển." Sau khi căn dặn một tiếng, Giang Đường nhân lúc hỗn loạn chạy vào khách sạn. Hỏa hoạn bắt đầu lan từ tầng năm xuống phía dưới, đại sảnh vẫn chưa trở thành khu vực bị ảnh hưởng hoàn toàn, cô nhìn nhìn bốn phía xung quay, thấy được Hạ Hoài Nhuận ở góc tường. Anh ấy ngã nhào trêи mặt đất, trong ngực đang che chở cho một bé trai không lớn lắm. Giang Đường vội vàng chạy lên phía trước: "Anh còn có thể đi tiếp không?" Hạ Hoài Nhuận giao đứa trẻ cho cô: "Cô dẫn cậu bé ra ngoài trước đi." Giang Đường sững sờ: "Vậy còn anh?" "Chờ một chút tôi lại đi." "Không được, anh đi cùng tôi." Giang Đường ôm lấy bé trai kia, tay còn lại đỡ Hạ Hoài Nhuận lên đầy nhọc nhằn, mắt cá chân anh ấy hơi sưng, khẽ nhúc nhích đã đau dữ dội, cúi đầu nhìn lại, thấy vẻ mặt cô đầy cố chấp. Giọng Hạ Hoài Nhuận khản đặc: "Cô muốn tôi tiếp tục sống như vậy sao?" "Phí lời, đương nhiên muốn cho anh sống tiếp." Cho dù Giang Đường không phải là nhân vật anh hùng có tinh thần Lôi Phong kia, nhưng cô sẽ không thấy chết mà không cứu, hơn nữa nếu Hạ Hoài Nhuận chết đi thì cô cũng sẽ chết, dù thế nào cũng phải giúp anh tránh được một lần này, bản thân mới có thể bình an yên ổn sống qua ngày. Hạ Hoài Nhuận khẽ rũ mắt, anh ấy ngắm nhìn gương mặt đó, đột nhiên nở nụ cười, giọng điệu thấp đến gần như nỉ non: "Dù rằng tôi biết tại sao cô muốn cho tôi tiếp tục sống, nhưng vẫn cảm ơn cô, bởi vì..." Sự tồn tại của bản thân anh ấy đã là sai lầm. Anh biết rõ mình là dấu hiệu giả tạo, là con rối trong tay người khác, thậm chí cũng không nên tồn tại ở đây, bây giờ làm mọi chuyện đều là giật dây bắc cầu cho nhân vật chính. Anh ấy đã nghĩ tới cái chết, nghĩ tới hủy diệt, nếu như thế thì thế giới này sẽ trầm luân cùng anh. Nhưng ngay khi Giang Đường lòng như lửa đốt xông về phía anh ấy, anh ấy đã buông tha. Giang Đường ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Hạ Hoài Nhuận. Anh ấy cười vừa dịu dàng vừa bi thương: "Sau khi rời khỏi đây, tôi có thể làm bạn với cô không?" "Đương nhiên rồi, sao anh hỏi như vậy?" Hạ Hoài Nhuận nhắm mắt lại, như vậy đã thỏa mãn rồi. *Truyện được đăng trêи s2.truyenhd.com của kittenctump* Khi vẫn là một đoàn dữ liệu nhân vật trắng xám, anh ấy đã lén lút xem kịch bản, trong kịch bản vốn không có Hạ Hoài Nhuận, nhân vật này thậm chí cũng không xứng để có một kết thúc, thế là anh ấy thay đổi hệ thống trói định nữ chính, để cho sinh mệnh của mình và Giang Đường nối liền lại với nhau. Mục đích anh ấy làm như vậy chính là vì trả thù, dựa vào cái gì mà muốn anh ấy làm vai phụ tác thành cho người khác, dựa vào cái gì mà anh ấy không thể nắm giữ cuộc đời của chính mình, dựa vào cái gì... Vì có lẽ từ lúc vừa bắt đầu, anh ấy đã được định sẵn là không có đường lui. (1) (1) Nghĩa gốc: Phá thủ trầm chu (破釜沉舟): dựa theo tích Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng̀ Giang Đường cảm nhận được sự sa sút của Hạ Hoài Nhuận, cô nhẹ giọng nói: "La La vẫn đang chờ anh ở bên ngoài đấy, anh đừng nghĩ lung tung." La La... Đúng vậy. Vẫn còn Hạ La. Mặc kệ là thật hay giả, anh ấy đều ở thế giới này, anh ấy vẫn còn người thân. Yết hầu Hạ Hoài Nhuận lăn lộn, gắng gượng đuổi theo bước tiến của Giang Đường: "Đúng rồi, La La không cần cô giáo vũ đạo nữa." "... Hả?" Anh ấy hít sâu một hơi: "Có điều, tôi cần một biên kịch, nếu như cô đồng ý thì có thể đưa tác phẩm cô viết xong cho tôi xem thử." Bời vì là BUG của thế giới này nên Hạ Hoài Nhuận có thể nhìn lén chí hướng cá nhân của Giang Đường, nhưng cũng chỉ có thể nhìn chí hướng mà thôi. Đối mặt với Giang Đường chưa phản ứng lại, anh ấy lại nói: "Nếu như cô không chê, có thể để cho La La làm bạn chơi của Sơ Nhất..." Nói xong, Hạ Hoài Nhuận nặng nề nhắm chặt mắt lại. Giang Đường cũng không suy nghĩ nhiều, vội vàng bước nhanh hơn. Sau khi đi hai bước thì nhân viên cứu hỏa từ ngoài đi tới. Bọn họ ôm lấy đứa trẻ, lại hộ tống Hạ Hoài Nhuận và Giang Đường đi ra ngoài. Vì đội viên phòng cháy chữa cháy và nhân viên cấp cứu tới kịp thời nên hỏa hoạn được dập tắt rất nhanh, người bị thương cũng được xe cứu thương đưa đến bệnh viện. Cùng lúc, Giang Đường nghe được tiếng nhắc nhở. [Đã hoàn thành nhiệm vụ sinh mệnh manh mối chính cứu vớt Công ty điện ảnh Kỳ Tích, thay đổi kết cục đã định. Nhân vật liên quan với manh mối chính đã giải trừ trói định với cô.] Cô mở trang cá nhân ra, tên của Hạ Hoài Nhuận đã biến thành màu xanh lá, cuối cùng từ từ biển mất, điều này chứng tỏ anh ấy đã thoát khỏi số phận phải chết của mình thành công, mà Giang Đường cũng hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, tạm thời bảo vệ một cái mệnh chó của mình. Giang Đường đột nhiên nhớ đến lời hệ thống, nếu sinh mệnh của có trói chặt với Hạ Hoài Nhuận, vậy bây giờ nhiệm vụ hoàn thành, chứng minh Hạ Hoài Nhuận sẽ thuận lợi đến già, đã như vậy, cô cũng có thể yên ổn gối đầu không lo lắng rồi? Như thể nghĩ về những nghi ngờ bên trong của cô, Tiểu Khả nói: "Ký chủ, cô không ngại thì xem thử nhiệm vụ nhân vật manh mối chính của mình." Nhân vật manh mối chính? Giang Đường tùy ý mở trang nhiệm vụ ra, phát hiện nhiệm vụ hàng ngày đã biến thành nhiệm vụ hàng tháng, số dư sinh mệnh phía trêи là bảy mươi năm, nhưng mà phía dưới có dòng nhắc nhở vô cùng làm người khác chú ý. [Nhắc nhở sinh mệnh: Giáo ɖu͙ƈ tốt con của mình, sai lầm của bọn họ lúc nào cũng có thể đánh mất giá trị sinh mệnh của cô.] Giang Đường một mặt anh da đen chấm hỏi. (2) (2) Nó là cái meme này nè: