Cặp mắt dễ thương của Nhạc Dao trợn tròn lên, nhìn thấy dưới bông sen đột nhiên xuất hiện một nam thanh niên, điều này khiến nàng bị dọa đến mềm người, suýt nữa thì ngất xỉu. Hồ Tiểu Thiên ôm lấy thân thể mềm mại của Nhạc Dao, che miệng nàng. Lúc này thì quần áo của hai người đều đã ướt đẫm, kề sát vào nhau thì chẳng khác da thịt chạm vào nhau là mấy.
Vốn dĩ Hồ Tiểu Thiên cũng chẳng có ý xấu gì với Nhạc Dao, nhưng khi ôm báu vật nhân gian như thế trong ngực, chỉ cần là nam nhân tâm sinh lý bình thường thì chắc chắn không thể thờ ơ. Tên này bất giác có phản ứng sinh lý. Miệng Nhạc Dao mặc dù đã bị hắn chặn không nói ra lời, nhưng thân thể hai người kề sát nhau, chỉ một biến hóa rất nhỏ trên thân thể đối phương thì nàng cũng có thể cảm nhận rõ ràng. Khuôn mặt của Nhạc Dao đỏ đến tận mang tai, thân thể mềm mại run lên nhè nhẹ.
Hồ Tiểu Thiên kề sát vào bên tai nàng nói: “Ta không phải người xấu, ta sẽ không hại cô.” Nói xong mấy câu này, hắn lại thấy có hơi hối hận. Ta nói mấy câu này làm gì chứ? Giờ này phút này đột ngột xuất hiện trong hậu hoa viên nhà người ta, làm ra hành vi như thế, có nói mình không phải người xấu thì người ta cũng không tin!
Hồ Tiểu Thiên nhỏ giọng nói: “Ta chỉ đang trốn kẻ thù, hoảng quá chạy bừa mới trốn vào chỗ này. Con chó dữ này định xông lên cắn ta cho nên mới bị ta giết. Ta không muốn hại người đâu, cô chỉ cần không cần la lên kêu người, ta tuyệt đối sẽ không hại cô. Nếu cô đồng ý thì chỉ cần nháy mắt mấy cái là được.
Nhạc Dao quả nhiên mở to hai mắt. Mặc dù nàng đã nháy mắt, nhưng Hồ Tiểu Thiên vẫn không buông nàng ra ngay lập tức, lại nhỏ giọng thì thầm: “Hi vọng cô giữ lời, ta thả cô ra. Nếu cô định gọi người thì tốt hơn hết hãy ngẫm lại hậu quả đã. Chuyện vừa rồi ta đã xem rất rành mạch, bọn họ nếu biết được chắc chắn sẽ cho rằng ta là gian phu của cô, trốn ở đây để yêu đương vụng trộm với cô. Chuyện này đối với cả hai chúng ta đều không có lợi!” Hồ Tiểu Thiên tất nhiên không thể tin tưởng hoàn toàn nữ tử lạ lẫm này, cho nên mới lên tiếng ép buộc, đe dọa.
Nhạc Dao lại mở trừng hai mắt, đối mặt với loại khách không mời mà đến như Hồ Tiểu Thiên đây, biểu hiện của nàng cũng có thể coi là bình tĩnh. Hồ Tiểu Thiên chậm rãi buông tay phải đang bịt chặt miệng nàng ra, Nhạc Dao vội vàng giãy dụa để thoát ra khỏi sự ôm ấp của hắn. Nàng hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, giơ một ngón tay lên chỉ vào Hồ Tiểu Thiên, sau đó vung tay ra tát. Hồ Tiểu Thiên nhanh tay lẹ mắt, một tay túm chặt cổ tay của nàng. Nhạc Dao dù sao cũng chỉ là nữ tử, sức khỏe đương nhiên không bằng Hồ Tiểu Thiên, hai người còn đang giằng co thì Vạn viên ngoại đã đi rồi lại quay trở lại, cao giọng kêu: “Dao Nhi!”