Liễu Khoát Hải dẫn Hồ Tiểu Thiên và Mộ Dung Phi Yên đi tới cầu Thanh Vân, sông Thông Tế khá hiền hòa hòa phẳng lặng, trên sông đang có vài chiếc đò ngang qua lại, từ khi cầu Thanh Vân bị lũ lụt tàn phá đến nay, đò ngang trở thành phương tiện chủ yếu cho dân chúng qua sông, còn nếu không cũng chỉ có cách đi về hạ du chừng bảy mươi dặm thì mới có một cây cầu Vĩnh Tế.
Hồ Tiểu Thiên nhặt một viên đá bẹt bên bờ sông, chơi trò liệng đá thia nia, viên đá tung tăng bay nhảy lướt trên mặt nước đến giữa lòng sông mới chìm xuống. Liễu Khoát Hải cũng học theo cầm một viên đá lên, tiếc rằng lực tay điều chỉnh chưa tốt. Chỉ nghe ủm! một tiếng, viên đá đã bị mặt hồ nuốt chửng
Hồ Tiểu Thiên gật đầu nói: "Làm việc không thể chỉ cậy vào sức mạnh, nhiều khi phải biết khéo léo nữa."
Liễu Khoát Hải cười ngượng ngùng, lòng đầy cảm kích nói với Hồ Tiểu Thiên: "Hồ đại nhân, người thả ta một mình thế này, sẽ không gặp phiền phức gì chứ?" Gã đã hỏi được một câu như vậy chứng minh rằng cũng đã bắt đầu biết động não.
Hồ Tiểu Thiên đáp: "Yên tâm ,ta đã thả ngươi thì cam đoan sẽ không xảy ra việc gì." Nếu như không phải đã giải quyết xong chuyện với Vạn gia, uy hiếp Vạn Bá Bình phải công khai rút đơn kiện, Hồ Tiểu Thiên tất nhiên sẽ không tự ý thả Liễu Khoát Hải. Rồi hắn ngồi xuống bên cạnh trụ cầu bị tàn phá, trầm lặng nhìn đôi bờ nước chảy như có điều suy tư.
Bên kia bến Mộ Dung Phi Yên đang nói gì đó với bác lái đò, lát sau nàng trở lại bên cạnh Hồ Tiểu Thiên .
Hồ Tiểu Thiên vẻ lười biếng hỏi: "Thăm dò được tin tức gì không?"
Mộ Dung Phi Yên trả lời: "Bác ấy nói chiếc cầu kia không phải bị lũ lụt phá vỡ, mà là bị người ta gài thuốc nổ!"
Hồ Tiểu Thiên nao nao: "Bị gài thuốc nổ? Sao có thể vậy?"
Mộ Dung Phi Yên tiếp lời: "Tháng trước áp thấp về, mưa to ngập trời, bạo lũ quét qua, tất cả mọi người đều nghĩ chiếc cầu là do cơn hồng thủy kia phá hủy, tuy nhiên bác chèo thuyền nói đêm đó còn nghe được một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa."