Chương 129: Người người hô đánh (thượng)
Hồ Tiểu Thiên chậm rãi vươn tay về phía Chu Bá Thiên, hai người nắm tay nhau. Chu Bá Thiên thấp giọng nói: "Chuyện của ta ngươi ngàn vạn lần không thể để lộ bất cứ tin tức gì, ta nghi ngờ trong nha môn này có người cấu kết cùng giặc cướp Thiên Lang sơn."
Hồ Tiểu Thiên gật nhẹ, Chu Bá Thiên lấy một cái hổ phù bằng gỗ từ hông ra, thấp giọng nói: "Tìm được Cổ Lục thì đưa cái hổ phù này cho hắn xem, ngươi sẽ biết mọi chuyện."
Sự tình Hồ Tiểu Thiên chủ trì việc sửa chữa Cầu Thanh Vân trong một đêm đã truyền ra khắp phố lớn ngõ nhỏ, kèm thêm tin tức mỗi hộ nộp năm lượng bạc, cái này đối với hộ giàu thì không tính là gì, nhưng đối với những gia đình nghèo khó thì chả khác nào bức bách họ đập nồi bán sắt, thậm chí nói là táng gia bại sản cũng không quá đáng. Hồ Tiểu Thiên đã nhận ra có điều không ổn từ ánh mắt của những người xung quanh với mình, chuyện trên đời này người biết cuối cùng thường là người liên quan trực tiếp đến truyện, đến tận lúc hỏi Tô Quảng Tụ mới biết tại sao đân chúng ở Thanh Vân lại đột nhiên nhìn mình với ánh mắt căm thù như vậy.
Điều Hồ Tiểu Thiên nghĩ ra đầu tiên chính là mình đã bị Hứa Thanh Liêm sắp đặt rồi, mẹ nó! Đổ cái chuyện tốt này lên đầu mình, còn thả ra tiếng gió, rằng đây chính là chủ ý của mình, muốn bắt dân chúng Thanh Vân quyên tiền, đương nhiên là người dân sẽ không có tý suy nghĩ tốt đẹp nào về vị huyện thừa mới nhậm chức này rồi.
Tô Quảng Tụ nói: "Đại nhân, việc quyên tiền là thật sao?"
Hồ Tiểu Thiên lắc đầu nói: "Sao ta còn chưa có nghe nói?"
Tô Quảng Tụ nói: "Hồ đại nhân, bây giờ ở đầu đường cuối hẻm đều bàn tán chuyện này, nói Hồ đại nhân chịu trách nhiệm chữa cầu Thanh Vân, muốn mỗi hộ quyên góp năm lượng bạc."
Hồ Tiểu Thiên nói: "Việc đứng ra sửa cầu là thật, nhưng chuyện năm lượng bạc thì hoàn toàn là bịa đặt. Chuyện lớn như vậy, một người như ta cũng không đưa ra được."
Lúc này Mộ Dung Phi Yên cùng Lương Đại Tráng tiến đến. Mộ Dung Phi Yên nói: "Hồ đại nhân, ta nghĩ ngươi hôm nay đừng có ra ngoài a. Chuyện quyên tiền đang bị bàn tán khắp nơi, đều nói là chủ ý của ngươi, dân chúng xem ra đã hận không thể ăn sống nuốt tươi ngươi rồi."
Hồ Tiểu Thiên vò đầu nói: "Tên hỗn đản kia hại vậy sao?" Trong lòng hắn đương nhiên biết rõ, chắc chắn là do lão rùa đen Hứa Thanh Liêm làm, còn nữa cái chủ ý quyên tiền này căn bản là do Hứa Thanh Liêm nghĩ ra, nay lại đổ lên đầu mình."
Lương Đại Tráng không ngừng kêu khổ nói: "Thiếu gia, chuyện này nhất định phải giải thích rõ ràng a, ta vừa bước ra khỏi cửa đã bị người ta ném trứng thối rồi." Vừa mới đi theo Hồ Tiểu Thiên uy phong được hai ngày, thì tình thế đã nhanh chóng đảo lộn, trong một đêm đã biến thành con chuột chạy qua đường bị người người hô đánh.
Hồ Tiểu Thiên giả bộ quân tử nói: "Thanh giả tự thanh, ta vừa tới Thanh Vân, một lòng muốn làm quan tốt, làm sao có thể nghĩ ra loại chuyện bóc lột dân chúng này chứ."
Tô Quảng Tụ nhìn Hồ Tiểu Thiên, trong lòng bán tín bán nghi, thời buổi này quan tốt đều là của hiếm, đốt đèn lồng cũng không tìm thấy a.
Hồ Tiểu Thiên chẳng muốn giải thích, liền chuẩn bị tiến về huyện nha nói lý. Mộ Dung Phi Yên cùng Lương Đại Tráng liền đi theo hắn, lúc ra khỏi đại môn của khách sạn, hai người liền biểu hiện vô cùng cẩn thận, sợ bị rơi vào cảnh bị đánh hội đồng, nhưng khi ra khỏi cửa cũng không thấy có mấy người ở ngoài.
Hồ Tiểu Thiên đứng đó lười biếng duỗi lưng một cái, cười cười quay lại, mới phát hiện hai người họ đứng cách xa mình. Không khỏi lắc đầu nói: "Có gì mà sợ, ta ăn ở đàng hoàng, muốn chơi ta không có dễ như vậy, ánh mắt của dân chúng đều là sáng như tuyết đó."
Lúc này một lão thái bà bế cháu đi qua. Hồ Tiểu Thiên nhận ra đây là bà hàng xóm, cười tủm tỉm gọi: "Chào bà!"