Chương 144: Thuật mở khí quản (hạ)
Chu Văn Cử chậm rãi để chén rượu xuống rồi nhìn Hồ Tiểu Thiên nói: "Hồ đại nhân tin rằng trên đời này có Quỷ Thần sao?"
Hồ Tiểu Thiên đã dự liệu sớm muộn gì lão cũng nhắc tới vấn đề này, gã bèn cười hì hì rồi nói: "Cái gọi là Quỷ Thần, chẳng qua là một tên gọi mà thôi, ta luôn luôn chia con người ta làm hai phần để nhìn nhận, đó là thân thể và tinh thần, không biết Chu tiên sinh có nghĩ vấn đề này chưa, thân thể chết đi nhưng tinh thần vẫn còn thì sao?"
Chu Văn Cử hơi sửng sốt , gã cầm thật chặt chén rượu, đôi môi cứ mân mê ở một chỗ, mày nhíu lại thành một cái chữ Xuyên (川), trầm tư suy ngẫm.
Hồ Tiểu Thiên lại nói: "Không biết ngài đã có lúc nào lờ mờ cảm giác được những sự tình này từng phát sinh trong giấc mộng của mình, liệu đã có khi nào ngài gặp trường hợp thân thể không khống chế được nhưng tinh thần vẫn còn tỉnh táo? Có nhiều thứ mà người đời xem không thấu, nhận thức cũng không tới, nhưng không có nghĩa là nó không tồn tại." Hồ Tiểu Thiên nói những lời này thuần túy là lừa dối, kỳ thật ngay cả gã cũng không tin vào Quỷ Thần.
Chu Văn Cử vẫn kiên trì nói: "Ta vẫn cảm thấy cái gọi là Quỷ Thần này cực kỳ hoang đường,mọi người đều nói có quỷ, nhưng trên đời này liệu có ai thấy được tận mắt ?"
Hồ Tiểu Thiên đáp: "Thầy thuốc chân chính chữa bệnh, ngoại trừ việc chữa trị thân thể, còn phải trị cả tâm bệnh . Một người khỏe mạnh, nếu cứ cho rằng bản thân mình có bệnh, lại bị người khác nói ba ngày nữa chắc chắn phải chết thì chắc chắn sẽ lo lắng sợ hãi mà không chịu nổi một ngày, quả nhiên là không đến ba ngày đi đời nhà ma. Mặt khác cũng có người thân mang bệnh nan y, vốn sống được không quá một tháng, nhưng gặp được lang trung tài giỏi am hiểu y tâm, chẳng qua chỉ cho hắn dùng một ít dược vật không hề có tác dụng,nhưng lại nói rằng thuốc vô cùng có tác dụng để hắn tin tưởng, khiến cho thâm tâm người đó ngập tràn hi vọng, ấy vậy mà người bệnh này đã vượt qua được đại nạn, sống thêm tới năm năm nữa, cuối cùng coi như mất vì tuổi già sức yếu."
Theo như lời Hồ Tiểu Thiên đây lànhững điều thường thấy nhất về các ca bệnh trong y học , cái này gọi là liệu pháp tinh thần, Chu Văn Cử gật đầu liên tục, gã mơ hồ hiểu được ý tứ của Hồ Tiểu Thiên, Cửu Đỉnh trấn tà mà Hồ Tiểu Thiên nói hẳn là một phương pháp trị liệu tâm bệnh cho Vạn gia . Bất luận Quỷ Thần có tồn tại hay không, người Vạn gia đều tin chuyện này có thật. Tâm bệnh phải dùng tâm dược , phương pháp của Hồ Tiểu Thiên quả nhiên không sai, lúc trước mình kết luận quả là có chút võ đoán.
Chu Văn Cử ở Vạn Đình Thịnh ngẫm lại sự tình vẫn có chút khó hiểu, bèn thấp giọng nói: "Hồ đại nhân, ta có nghe nói qua thuật mở sọ, thế nhưng cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy tận mắt, ngài vì giúp Vạn gia mà mở sọ cho Nhị công tử , tuy rằng cứu được tính mạng của gã, nhưng trí nhớ gã đã hoàn toàn biến mất, chuyện này đối với hắn mà nói chưa hẳn là chuyện tốt." Lão từ trước đến nay vốn ăn ngay nói thật cũng hỏi thẳng thắn không trốn tránh vấn đề.
Hồ Tiểu Thiên nói: "Thân là một thầy thuốc thì đầu tiên ta chỉ nghĩ làm hết sức mình cứu mạng bệnh nhân, còn có thể được đến đâu thì phải xem thiên mệnh, lúc ấy lựa chọn mở sọ cũng là do không có cách nào khác, nếu như lúc ấy ta không nhanh chóng sử dụng phương pháp mở sọ thì bên trong sọ Vạn Đình Thịnh sẽ có hiện tượng vỡ mạch máu khiến não tổn thương nghiêm trọng rất có thể dẫn tới tử vong." Hồ Tiểu Thiên trong lúc thảo luận bệnh tình quá hào hứng đã không tự chủ được mà dùng tới những thuật ngữ y học hiện đại.
Tuy Chu Văn Cử mới chỉ nghe được kiến thức nửa vời từ Hồ Tiểu Thiên nhưng cũng đã có một nhận thức sơ bộ về y thuật của gã, lão ý thức được phương pháp chữa bệnh của Hồ Tiểu Thiên và mình không cùng một loại. Chính bản thân lão cũng đã hoàn thành một bộ y luận về bệnh mãn tính thế nhưng chứng kiến cách Hồ Tiểu Thiên xử lý căn bệnh vào giai đoạn bộc phát nặng thì quả thật lão thấy không thể nào sánh bằng , hiển nhiên từ đây trí tò mò của lão đã bị Hồ Tiểu Thiên khơi dậy mãnh liệt, bèn khiêm tốn thỉnh giáo Hồ Tiểu Thiên những vấn đề mình còn không hiểu, Hồ Tiểu Thiên cũng kiên nhẫn giải thích, hai người trò chuyện hợp ý mãi không dứt. Cuối cùng vẫn là Vạn Bá Bình không bình tĩnh đợi được nên sai quản gia Vạn Trường Xuân tới thỉnh Hồ Tiểu Thiên vẽ bùa, khi này Hồ Tiểu Thiên mới lên.
Vẽ bùa cần giấy vàng, bút mực tất cả Vạn gia đều đã chuẩn bị đầy đủ. Hồ Tiểu Thiên vừa mới ngồi xuống, Vạn Bá Bình cười tươi tiến theo sau, hôm nay thái độ của lão đối với Hồ Tiểu Thiên thật sự là biến đổi bất ngờ.
Vạn Bá Bình lại gần bên cạnh Hồ Tiểu Thiên nói: "Hồ đại nhân, chuyện đêm nay thật là có lỗi, ta cũng không nghĩ tới Chu Văn Cử là một người chỉ có hư danh như vậy."