Chương 207: Công tử - Công kê (thượng)
Lúc này Mộ Dung Phi Yên đi vào viện tử, thấy tình cảnh này không khỏi ngẩn người ra, dù sao lúc bình thường một mỹ nữ dị quốc như Duy Tát cũng hiếm nhìn thấy, Mộ Dung Phi Yên tuy xuất thân từ thành đô Đại Khang phồn hoa, nhưng cũng ít gặp một nữ lang tóc xanh, mắt vàng như vậy, lại không biết Hồ Tiểu Thiên từ đâu mà câu được.
Duy Tát thấy có người đến, cuống quýt đứng dậy, đứng tại chỗ thi lễ với Mộ Dung Phi Yên.
Hồ Tiểu Thiên nói:
- Người một nhà cả, cô ta tên Duy Tát!
Rồi hắn xoay người qua Duy Tát dùng tiếng Anh nói:
- Duy Tát, đến phòng ta giúp ta dọn dẹp một chút, ta và Mộ Dung Phi Yên nói chút chuyện riêng.
Duy Tát gật gật đầu rồi quay lưng đi.
Mộ Dung Phi Yên nghe như vịt nghe sấm, Hồ Tiểu Thiên này đúng là thần thông quảng đại, lại có thể nói được tiếng của dị quốc, kỳ thực nàng cũng không lạ với những năng lực nhiều vô kể của Hồ Tiểu Thiên rồi.
Duy Tát đã đi, lúc này Hồ Tiểu Thiên mới kể lại lai lịch của nàng ta từ đầu đến cuối cho Mộ Dung Phi Yên, nghe xong nàng cảm thấy chuyện này quả thực quá ly kì, mặc dù theo quan điểm của nàng, Duy Tát tuy là người dị quốc, nhưng cũng là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, Chu Vương sao có thể nỡ tặng một đại mỹ nhân đẹp như vậy cho Hồ Tiểu Thiên.
Mộ Dung Phi Yên nói:
- Xem ra có người tự dưng kiếm được một món hời, nhưng chỉ sợ đêm dài lắm mộng?
Hồ Tiểu Thiên nói:
- Cô ghen à!
- Thôi đi…ngươi ư, xứng sao?
Mộ Dung Phi Yên ra mặt khinh thường .
Hồ tiểu Thiên nói:
- Nói thật, không phải ta khoe mẽ, nhưng mà lễ vật với ta mà nói chính là củ khoai nóng bỏng tay, ta nhận cũng phải nhận, không muốn nhận cũng phải nhận, ta không rõ ý đồ của Chu Vương, không chừng lúc nào đó người ta lại hối hận muốn đòi về.
Mộ Dung Phi Yên nói:
- Ta thấy lần này Chu Vương tính sai rồi, đây là cho dê vào miệng cọp, ai nhìn thấy đồ ăn đã nuốt vào mà lại tự nhổ ra chứ.
Hồ Tiểu Thiên nghiêm mặt nói:
- Mộ Dung Phi Yên cô có thể làm nhục khí phách của ta, nhưng không thể làm nhục nhân cách của ta, ta là loại người đó sao? Chúng ta ở chung bao nhiêu lâu nay, ta đã có một chút gì khiếm nhã với cô chưa?
- Ngươi dám?
Mộ Dung Phi Yên nhướn đôi lông mày lá liễu lên.
Hồ Tiểu Thiên ha hả, cười gian, nói:
- Trên đời này thật là vẫn còn một số chuyện ta chưa dám làm.
Mộ Dung Phi Yên phát hiện ra càng ngày nàng càng trở nên không có lực uy hiếp với hắn. Hắn hoàn toàn không sợ mình nữa.
Hồ Tiểu Thiên chỉ dám trêu chọc Mộ Dung Phi Yên đến đây thôi, nếu thật sự chọc nàng giận, Mộ Dung bộ đầu khá dã man đấy, trước đây hắn đã được lĩnh giáo rồi. Hồ Tiểu Thiên nói:
- Đám người Hứa Thanh Liêm sao rồi?
]Mộ Dung Phi Yên nói:
- Theo chỉ dẫn của ngươi, đã nhốt toàn bộ vào nhà giam. Liễu Khoát Hải bọn họ đang trông chừng ở đó.
Hồ Tiểu Thiên gật đầu nói:
- Tạm thời không cần thả bọn chúng ra, nhốt mấy ngày trước đã, đợi Chu Vương và sứ đoàn rời khỏi rồi tính tiếp.
Mộ Dung Phi Yên nói:
- Ngươi lần này bắt nhiều quan như vậy, không sợ bọn họ quay lại cắn ngươi sao?
Hồ tiểu Thiên cười lạnh nói:
- Không có một tên nào thanh liêm, chỉ cần bọn chúng tham ô ngân lượng là có thể bắt chúng. Hơn nữa lần này ta phụng lệnh Trương đại nhân hành sự, Trương đại nhân có nói nếu có bất cứ phiền phức gì, thì ông ta sẽ chống đỡ cho ta.
Mộ Dung Phi Yên nói:
- Có nhạc phụ tương lại làm chỗ dựa, đương nhiên không ai dám động vào ngươi rồi.
Hồ Tiểu Thiên cười ha hả:
- Đúng rồi. Ngày mốt ta phải cùng Chu Vương đi Tiếp Châu.
Mộ Dung Phi Yên kinh ngạc nói: