Chương 1

Giác Phỉ
Nguồn: metruyenhot.me
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Chiều tháng sáu, ánh mặt trời chiếu xuống thật nhẹ nhàng, nghênh đón một cơn gió cùng với đó mang theo một ánh nắng ấm áp. Đường Lâm Tương là một trong những con đường nổi tiếng nhất ở thành phố S, cho dù là đang trong thời gian làm việc thì con đường vẫn náo nhiệt như thường. Ở đây có thể ăn nhậu chơi bời, nam nữ trẻ tuổi vui vẻ đi qua những cửa hàng ở đường Lâm Tương. Nhân viên ở những cửa hàng đều sử dụng các tuyệt chiêu để thu hút khách, nếu không làm việc chăm chỉ thì thật có lỗi với số tiền thuê mặt bằng với giá cao ở đây. Ở buổi chiều náo nhiệt này, một chiếc Rolls-Royce màu đen từ từ lái vào đường Lâm Tương. Chu Tiếu đang rửa chuồng chó, tình cờ nhìn thấy chiếc siêu xe dừng trước tiệm thú cưng. Cô ấy hưng phấn, hướng về phía lầu hai hét lên: “Bà chủ, có chiếc siêu xe đậu trước tiệm mình nè, còn có tổng tài nữa!” Chiều nay ít khách, Hứa Nặc đang dọn vệ sinh ở lầu hai, cô vừa chuẩn bị dọn phân mèo thì nghe thấy tiếng Chu Tiếu kêu cô xuống lầu. “Có chuyện gì mà kích động vậy?” Hứa Nặc nhìn theo hướng Chu Tiếu chỉ, một người đàn ông đang bước xuống xe. Mặc một bộ tây trang, khiến dáng người hoàn mỹ trở nên nổi bật hơn. “Kêu chị xuống để nhìn soái ca à?” “Không phải soái ca bình thường đâu mà là tổng tài bá đạo đó, giống kiểu trên ảnh bìa tiểu thuyết ngôn tình á!” Hứa Nặc cười nói: “Loại tiểu thuyết em đọc là tiểu thuyết ngôn tình cổ đại mà? Bây giờ mà còn lưu hành phong cách này nữa sao?” “Này, chị đừng ngắt lời em nữa, chị nói xem có phải vị tổng tài này muốn ghé tiệm chúng ta để mua thú cưng hay không?” Mặc dù Hứa Nặc không phải loại người nhan khống* như Chu Tiếu, nhưng thưởng thức cái đẹp là bản năng của con người. Cô nhìn người đàn ông mặc tây trang bước xuống xe đang nói chuyện với người khác. (*Nhan khống: cuồng nhan ѕắc, ѕắc đẹp, kiểu người coi trọng cái đẹp.) “Chị đoán là bọn họ chuẩn bị tới tiệm hoa bên cạnh để mua hoa tặng ai đó.” “Thật không đó? Sao em cảm giác là xe của anh ta đang đậu đối diện tiệm thú cưng của chúng ta vậy, chắc là tới chỗ chúng ta đó.” Chu Tiếu không cam tâm nói. Hứa Nặc nghĩ một chút, rồi nói: “Trong tiểu thuyết, tổng tài thường mua hoa cho vợ của mình, ở ngoài chắc cũng sẽ như vậy? Hơn nữa loại người như họ là người có tiền, nếu muốn mua thú cưng thì chắc chắn sẽ mua thú cưng đắt tiền ở nước ngoài, sao mà mua thú cưng ở tiệm được chứ?” “Em nói này bà chủ, mua hoa thì có thể giống tiểu thuyết, mua thú cưng thì sao giống được chứ? Cũng có thể là chúng ta gặp tổng tài đầu óc có vấn đề đấy?” “Được rồi, vậy em chờ đi, chị lên lầu trước đây.” Hứa Nặc vẫn còn một đống phân chưa dọn xong. *** Sau khi Du Dĩ Hằng xuống xe, anh đứng ở ven đường một lúc lâu. Trước mặt anh là tiệm thú cưng có tên là《 Nuông Chiều Thú Cưng》. Mặt tiền* của tiệm tuy nhỏ nhưng rất sáng sủa, bên trong và bên ngoài đều được dọn dẹp sạch sẽ, ấn tượng đầu tiên là tạm ổn. (*Mặt tiền: là phần phía trước hướng ra đường lớn, nơi có cửa chính của ngôi nhà.) “Đây là kế hoạch của cậu?” Anh nhìn về phía thư ký bên cạnh: Trần Vũ. Trong lúc nhất thời, Trần Vũ không hiểu ý của ông chủ mình cho lắm, chỉ có thể căng da đầu giải thích: “Tiệm thú cưng này khách tới rất nhiều, mỗi ngày có thể tiếp xúc rất nhiều loại chó, hơn nữa chúng đều là những chú chó chưa qua huấn luyện chuyên nghiệp. Rất linh hoạt và không có tính công kích, rất thích hợp để tập luyện.” “Ừm.” Du Dĩ Hằng nhàn nhạt đáp. Trần Vũ cho là ông chủ quyết định đi vào, kết quả Du Dĩ Hằng tốn hơn mười phút, mới bước một bước đầu tiên. *** Trên cửa tiệm có một cái chuông cảm ứng, âm thanh lanh lảnh nhắc nhở nhân viên có khách đi vào. Nghe thấy tiếng chuông, Hứa Nặc đang dọn phân mèo liền tạm dừng tay vội vàng đi xuống, vừa bước xuống lầu thì nhìn thấy một người có khuôn mặt tuấn tú, nhưng cặp lông mày kiếm của anh đang nhăn thành hình chữ xuyên 川. Chu Tiếu đang chơi điện thoại trên sofa, thấy vậy cô ấy vội vàng đứng lên từ từ lại gần Hứa Nặc, nói nhỏ bên cạnh cô: “Bà chủ! Em đợi được rồi! Tiệm của chúng ta có loại này!” Hứa Nặc nghe xong thì cười bất đắc dĩ, cô chưa từng tiếp đãi loại khách như thế này, nhất thời cô không biết nên hỏi từ đâu. “Tiên sinh muốn mua chó ạ?” Cô đành nói câu cửa miệng của mình: “Chó, mèo trong tiệm chúng tôi đặc biệt hợp với gia đình, chúng sẽ được tiêm 3 mũi vắc-xin phòng bệnh trước khi đến nhà mới, tuyệt đối rất khỏe mạnh.” Tiệm thú cưng này có hai tầng, tầng dưới bày theo kiểu triển lãm, mỗi một lồng sẽ để chó và mèo, mỗi một con sẽ ở riêng với nhau, trên dưới có 3 tầng. Quầy triển lãm hướng ra ngoài đường. Không ít người qua đường bị thu hút bởi những chú chó mèo đáng yêu, muốn đi cũng không được. Họ thuận tiện đi vào tham quan một chút. (*Tìm ảnh muốn nội thương luôn, cái này cũng giống như trưng bày trước cửa tiệm vậy á.)