*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sự thật đã chứng minh: Hứa Nặc không thừa nhận lời hôm qua mình đã nói.
Ngày thứ hai, Du Dĩ Hằng bớt thời gian qua tiệm thú cưng tìm Hứa Nặc.
Cô chỉ quên mất đoạn ở bãi đậu xe, cô hỏi Du Dĩ Hằng làm sao mà anh lại biết cô ở KTV.
Du Dĩ Hằng ăn ngay nói thật là Shirley nói cho anh biết.
Nhưng vì là buổi tụ họp bạn bè của Hứa Nặc, anh không dám đến phòng bao làm phiền, nên anh đứng chờ cô ở bãi đậu xe. Chờ Hứa Nặc đi ra anh mới dám đi tới.
“Làm phiền anh đợi tôi lâu như vậy.” Hứa Nặc hơi chột dạ: “Đúng rồi, tôi có làm chuyện gì kỳ lạ không?”
Du Dĩ Hằng giả vờ suy nghĩ, mới nói: “Chuyện kỳ lạ thì làm rất nhiều, nên nói cái nào trước đây?”
Hứa Nặc ngạc nhiên: “Không phải chứ? Tối hôm qua tôi nôn sao?”
“Không có.”
Vậy thì được, chỉ cần không nôn lên người hoặc xe của Du Dĩ Hằng thì đều ổn.
Du Dĩ Hằng: “Chỉ là lúc về, cô đã hát << Cao Nguyên Thanh Tàng >> suốt đoạn đường, lạc tông khá nhiều.”
Hứa Nặc che mặt, cô thầm thề mình sẽ không bao giờ uống rượu nữa.
Du Dĩ Hằng nhìn gương mặt đỏ bừng của Hứa Nặc, mặc dù vẫn muốn trêu chọc cô nhưng lại sợ bản thân đùa quá trớn.
“Hôm nay đến đây, tôi có tin tốt muốn nói cho cô biết.”
“Hả? Tin gì?” Hứa Nặc lấy lại tinh thần, nghe anh nói, trong lòng thầm nghĩ lẽ nào anh có khách hàng lớn muốn giới thiệu cho cô?
“Là một người bạn của tôi, anh ấy muốn quay một quảng cáo nhưng đang thiếu diễn viên là động vật. Cho nên tôi giới thiệu cô cho cậu ta, nếu ngày mai rảnh, cô có thể đi casting thử.”
“Diễn viên động vật? Có phải loại chó mèo xuất hiện trong quảng cáo không?” Hứa Nặc lập tức nghĩ đến sơn Dulux, trong đó cô ấn tượng nhất là con chó chăn cừu cổ xưa*.
(*Chó chăn cừu Anh Quốc (Old English Sheepdog) biệt danh là đuôi cộc (Bobtail) là giống chó chăn cừu cổ xưa, có nguồn gốc từ nước Anh.)