*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngày gặp mặt tiếp theo, Hứa Nặc đưa cho Du Dĩ Hằng một tờ giấy A4 viết đầy kế hoạch.
“Việc thứ nhất: chải lông cho chó… Việc thứ năm: tự mình dắt chó ra ngoài. Việc thứ mười: lấy ráy tai cho chó… Việc thứ mười sáu: ngủ cùng phòng với chó…” Du Dĩ Hằng dừng lại: “Tôi muốn hỏi.”
“Sao vậy?”
“Vì sao ở đây ghi luyện tập là ngủ cùng phòng với chó vậy?” Du Dĩ Hằng nhíu mày hỏi.
“Bởi vì chó là thú cưng mà, anh nhẫn tâm để Jessica ngủ ở ban công sao? Ngủ ở phòng khách sao? Ngủ ở nhà vệ sinh sao? Như vậy thật độc ác!” Hứa Nặc trả lời.
“Jessica nó có phòng của mình, không cần ngủ với người.”
“….” Người có tiền và người nghèo sẽ mãi mãi không hiểu sự phiền não của đối phương. Hứa Nặc cầm tờ A4 qua, dùng bút gạch đi dòng này: “Những cái khác chắc không có vấn đề gì chứ?”
“Trước mắt thì chưa.”
“Vậy hôm nay chúng ta bắt đầu luyện tập từ việc đầu tiên thôi! Tôi đi dắt chó xuống.”
Du Dĩ Hằng nhìn Hứa Nặc đi lên tầng hai, sau khi cô xuống, anh thấy phía sau cô dẫn một chú chó Alaska lông xù to lớn.
Chó Alaska chuẩn bị đến ngửi tay của anh, Du Dĩ Hằng căng thẳng đến mức suýt đứt sợi dây lí trí.
Con chó này tên Tú Tú, chó Alaska lông xù mà Hứa Nặc nuôi, vai cao 68cm, nặng 98 cân. Nếu đứng dậy thì có thể cao đến vai người, nhìn thôi cũng thấy sợ rồi.
Đặc biệt là người sợ chó như Du Dĩ Hằng.
Du Dĩ Hằng cố gắng duy trì sắc mặt của mình: “Ngày đầu tiên đã phải thử thách loại chó thế này rồi sao? Không thể chọn con bé hơn à?”
Nghe Du Dĩ Hằng nói vậy, Hứa Nặc mới biết Tú Tú lại lén chạy xuống lầu nữa rồi.
“Xin lỗi, xin lỗi là do tôi chưa đóng cửa chuồng lại.”
“Đừng sợ, chó Alaska rất thân thiện. Thực ra chó nhỏ đa số đều rất dữ, thường thì giống chó Alaska khá hiền.” Hứa Nặc đuổi Tú Tú lên lầu, lại không nhịn được quay đầu hỏi: “Cái ghế này không chắc lắm, anh bước xuống đi.”
Du Dĩ Hằng cuối cùng thở phào một hơi, anh lau dấu chân trên ghế và ngồi xuống.
Sau khi nghỉ ngơi khoảng 10 phút, Hứa Nặc mới bế một chú chó quý có lông màu xám xuống lầu: “Nó tên là Hoàn Tử, là con chó trưởng thành có kích thước nhỏ nhất trong tiệm chúng tôi.”
Hoàn Tử được coi là chó quý có kích thước như cốc trà, chỉ nặng khoảng 3 cân.
Hứa Nặc không trực tiếp bế Hoàn Tử cho anh mà để lên bàn làm đẹp* cho thú cưng, buộc chắc dây lại.
(*Bàn này là để cắt, tỉa lông,.. cho thú cưng mình để là bàn làm đẹp cho ngắn nha.)