Hán Mạt Triệu Hổ
Đang raThể loại: Lịch sử - quân sựTrung Bình năm thứ 6, Hán Linh đế qua đời, Thiếu đế kế vị. Vừa lúc đó Thập phường thị nổi lên lộng hành. Ngay cả Hà Tiến đại tướng quân cũng bị giết chết.Từ Lương Châu, Đổng Trác tiến vào kinh lật đổ đế vị. Viên Tào chạy trốn, dấy binh ở Quan Đông.Vì một phút bất cẩn mà Trương Triệu Hổ đã phải hóa thân thành Trương Liêu, cuốn vào vòng xoáy tranh đoạt, trà trộn vào đám quân dưới trướng Đổng TrácVốn xuất thân kém cỏi, tiếng xấu lan xa, vậy làm sao để mưu sĩ dũng tướng quy về? Chỉ có thể là dùng cách: Cưỡng ép!"Ta thà đánh người trong thiên hạ chứ nhất định không để người trong thiên hạ đánh ta"Hắn bình định Khương tộc, mở hành lang Hà Tây, quét sạch lũ Hung Nô, đuổi xa rợ Tiên Ti, đánh đại bại bọn Ô Hoàn, mở mang đất, dựng phòng tuyến.Nhưng Trương Liêu vẫn không kiềm nổi cái thở dài: "Cừu địch khắp thiên hạ, kiều thiếp chẳng một người".Giả Hủ sắc diện chẳng lay động: "Đây là nàng kiều thiếp mà Đổng công ban tặng cho nhà ngươi!".Vương Doãn thần sắc nghiêm nghị: "Khắp lộ chư tướng có thể bỏ, tuyệt không thể bỏ Trương Liêu!".
Đại Thời Đại 1958
Đang raLiên Xô là một biểu tượng, là một cuộc thí nghiệm xã hội khổng lồ. Liên Xô không hoàn hảo nhưng nó là cuộc hành trình tìm kiếm tương lai hoàn mỹ cho toàn thể loài người. Liên Xô đã thất bại, đã tan rã nhưng nếu Liên Xô là một sai lầm thì tại sao lại có nhiều người đau đớn và nuối tiếc nó đến thế?Câu chuyện về quá trình ngăn chặn sự sụp đổ của Liên Xô, đánh bại nước Mỹ của thanh niên xuyên việt không có trí tuệ tuyệt đỉnh, không có hệ thống, cũng chẳng có bá khí quang hoàn. Lịch sử có thể được thay đổi nhưng đó là kết tinh của 10 năm, 20 năm, 30 năm cố gắng không ngừng nghỉ...."Một số công nhân phương tây cho rằng cuộc sống của họ cũng không tệ, đó không phải là vì nhà tư bản lương tâm bộc phát! Đó đơn giản chỉ là vì Liên Xô vẫn còn đang tồn tại thôi" Yuri Yefimovich Serov
Tần Giản
Đang raThể loại: Xuyên Không, Ngôn Tình, Cổ Đại, Lịch Sử.Editor: Tiểu BạchĐộ dài: 281 trang word.Hắn - trang phục tựa tuyết, đôi mắt trong như nước suối Thiên Sơn, lại sắc sảo như ngọc mài, vì nàng mà bất chấp tất cả... Nhưng trong ánh mắt ấy của hắn lại thoáng đượm vẻ ưu tư u buồn nhàn nhàn làm lòng người như tan vỡ...Hắn - bắt đầu của lịch sử hoàng đế mới từ thuở khai thiên lập địa, mưu lược thâm sâu, kiên nghị dũng cảm, rồi lại tàn nhẫn đẫm máu, như chiến thần sống lại... Nhưng là vì nàng, hắn nguyện ý thay đổi, xem trọng hình ảnh tân đế trong lòng mọi người.Hắn - viên tướng quân cường đại nhất Đại Tần, vì một mảnh thẻ tre mà cùng nàng kết duyên, tấm lòng ấm áp son sắt khó giấu dưới hiệp cốt nhu tình(1)... Thế nhưng mỗi lần quay lại, hắn chỉ có thể lựa chọn im lặng.Một mảnh thẻ tre dẫn tới bao nhiêu người sinh vui buồn? Một bài ca huyền ảo cùng bản anh hùng ca thời đại đan xen, thẻ tre kia có thể bị vùi lấp dưới tình yêu sâu nặng rung động đến tâm can...(1) hành vi nghĩa hiệp cùng tình cảm dịu dàng.
Trung Cung Lệnh
Đang raTrung Cung Lệnh không chỉ là một tác phẩm tiểu thuyết bách hợp đơn thuần, nó là một thiên trường văn dựng lại sự vĩ đại của triều đại nhà Thanh dưới sự cai trị của dòng họ Ái Tân Giác La, những cung quy lễ nghi được tác giả dụng tâm miêu tả, những minh tranh ám đấu tàn khốc chốn hậu cung, những nỗi khổ và tâm tư của mỗi một con người, mỗi một thân phận sống trong bốn phía tường son. Nổi bật hơn cả là về cuộc đời của Tố Lặc - người có thời gian tại vị Hoàng (Thái) hậu lâu nhất nhà Thanh, là quá trình Lâm Văn Lan với thân phận là Tang Chi, kiếm tìm giá trị chân - thiện - mỹ ở nơi hậu cung gió tanh mưa máu trong xã hội phong kiến thiếu tình người. Và, đây cũng một bức tranh toàn diện về cuộc đời của những người phụ nữ cả đời sống trong Tử Cấm Thành, về cách họ hy sinh cho tình yêu, mà đặc biệt là tình yêu khắc cốt ghi tâm giữa Tang Chi và Tố Lặc, kinh qua bao sóng gió thăng trầm chốn hoàng quyền.Văn án:"THANH SỬ CẢO"[1] VIẾT:Tháng Tám, năm Thuận Trị thứ Mười, đương kim Hoàng hậu bị phế.Bát Nhĩ Tề Cát Đặc thị, vào tháng Năm năm Thuận Trị thứ Mười một được sơ phong Phi vị, vào tháng Sáu được tấn phong Hậu vị, sau này chính là Thanh Thế Tổ Hiếu Huệ Chương Hoàng hậu.Khi được sách phong Hậu vị, Bát Nhĩ Tề Cát Đặc thị mới mười ba tuổi, để phân biệt với Phế hậu tiền nhiệm, người đời còn gọi nàng Tiểu Bát Nhĩ Tề Cát Đặc Hiếu Huệ Chương Hoàng hậu.Sử lại viết, vị Kế hậu này "lạnh nhạt, cứng nhắc, không hiểu phong tình", khiến cho Thanh Thế Tổ Thuận Trị không hài lòng chút nào. Mặc dù mang danh nghĩa chấp chưởng lục cung nhưng thực ra không hề có thực quyền, việc hậu cung đều do Hoàng Quý phi Đổng Ngạc thị toàn quyền khống chế. Thuận Trị đế càng không vừa mắt Tiểu Hoàng hậu, coi nàng như cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt, chỉ muốn lập tức phế vị cho thống khoái.Từ trước đến nay, trong chính sử lẫn dã sử Thanh triều, vai trò nổi bật nhất của Hiếu Huệ Chương Hoàng hậu chính là tô điểm cho chuyện tình Đế vương Phi tử tuyệt luân động lòng người của Thuận Trị đế và Hoàng Quý phi Đổng Ngạc thị mà thôi.Chốn thâm cung vàng son xưa nay luôn là mồ táng cho phận hồng nhan, mà Tân hậu Bát Nhĩ Tề Cát Đặc thị thân là lục cung chi chủ lại bị chính Đế vương không vừa mắt, đứng mũi chịu sào nhận hết những khó dễ. Nàng là chính thê của Thuận Trị, cũng là người mà hắn chán ghét coi thường nhất.Cuộc đời của Thuận Trị đế, người mà hắn cảm thấy có lỗi nhất không phải nữ nhân hắn yêu tới đến chết không quên Đổng Ngạc phi, mà chính là Tiểu Hoàng hậu mà sinh thời hắn vẫn luôn căm ghét – Bát Nhĩ Tề Cát Đặc Tố Lặc.- --[1] Thanh Sử Cảo [清史稿 ]: Tương đương với Nhị Thập Tứ sử, Thanh Sử Cảo là bản thảo một bộ tư liệu lịch sử về thời nhà Thanh, bắt đầu từ khi Thanh Thái Tổ lập ra nhà Thanh vào năm 1616 đến khi Cách mạng Tân Hợi kết thúc sự thống trị của nhà Thanh vào năm 1911.
Thiên Địa Liệt Phong
Đang raDịch & Biên: Lạ, TạTrên đại lục Nhã Lý cổ xưa, các quốc gia rải rác khắp nơi như sao trời. Theo thời gian vật đổi sao dời, các nước lớn dần dần thu tóm nước nhỏ, nước mạnh diệt nước yếu, các nước nhỏ vì muốn sinh tồn nên buộc phải liên minh kết thành nước lớn. Chiến loạn không ngừng đã khiến thế cục của đại lục Nhã Lý càng ngày càng rõ ràng. Bản đồ các quốc gia càng lúc càng mở rộng, những nước lớn bắt đầu giáp giới lẫn nhau, do đó đã dẫn đến chiến tranh bùng phát trên quy mô lớn hơn. Giai đoạn này được người sau gọi là niên đại chiến loạn “Cướp”.Trước khi đến thời “Đại động loạn” kéo dài tới mấy chục năm, toàn bộ đại lục bất ngờ chìm trong hòa bình yên ổn. Cường quốc Quyên Chi của đại lục Đông Phương đã thuần phục thành công các quốc gia lân cận, tạo nên cục diên hòa bình ổn định kéo dài mấy chục năm. Song, cường quốc Cao Lệ ở Đông Bắc phục hưng, nước Đột Khế ở phương Bắc lại quật khởi, bộ lạc Thổ Phiên ở mặt Tây Nam đã hoàn toàn thống nhất, tất cả bắt đầu rục rịch manh động. Nước Cổ Tân Địch Á ở Nam đại lục lâm vào cục diện hỗn chiến rồi tách ra thành hàng chục nước nhỏ, khắp nơi người đánh ta - ta đánh người loạn cào cào nhưng trước sau vẫn không có trận nào mang tính quyết định thắng bại, rất có khuynh hướng phát dương quang đại truyền thống hỗn chiến đã kéo dài mấy trăm năm nay. Nước Á Cơ ở đại lục Tây Nam có lịch sử cổ xưa, kể từ khi chinh phạt liên minh Nam Bộ Mạt Nhĩ Khế thì gây chiến tranh không ngừng với kẻ thù truyền kiếp A Lỗ Ba Nhi Á. Nước Phất Lan Khắc, tự xưng là quốc gia của thần trên đại lục Nhất Tây, theo lý mà nói thì đây hẳn là một nơi hòa bình yên ổn, nhưng đáng tiếc đời không như mơ! Bởi vì không có cách nào hòa giải mâu thuẫn giữa các nước chư hầu nên va chạm không ngừng xảy ra. Giáo hoàng đại nhân, thân là người phát ngôn của thần cũng vì thế mà đau đầu không ngớt. Hướng Đông Bắc lại xuất hiện một thế lực giáo hội khác, tuyên truyền giáo lý mới hoàn toàn ở "quốc độ" Hãn La Tư. Giáo hoàng nhân cơ hội này hiệu triệu các chư hầu liên hợp lại chinh phạt kẻ địch của thần, rốt cuộc đã vãn hồi được thế cục ngày càng hỗn loạn. Ở đại lục Tối Trung Ương, Mạt Tư Quốc hùng mạnh an nhiên siết chặt yết hầu sáu đường giao thương trọng yếu, lại còn đánh thuế khóa nặng nề khiến thương nhân của các quốc gia nghẹt thở, mà bản thân lại ngồi yên ung dung nuốt chửng lợi nhuận hậu hĩnh này. Mặc dù các nước khác đều mơ ước món hời béo bở ấy, nhưng bất đắc dĩ phải trơ mắt chảy nước dãi nhìn Mạt Tư Quốc càng ngày càng béo núc, vì xung quanh đã đầy phiền toái quấn thân. Cho nên, các quốc gia đó bắt đầu tìm kiếm đường buôn bán trên biển, hòng phá vỡ thế độc quyền thương mại của Mạt Tư Quốc. Thế nhưng, Mạt Tư Quốc làm sao chịu ngồi nhìn không quản, hễ quốc gia nào thực hiện giao thương trên biển thì sẽ gặp phải sự trả thù bằng thuế quan trên sáu con đường huyết mạch. Vì thế, mậu dịch hàng hải chỉ có thể mang tầm dân gian nhỏ lẻ mà thôi.Dưới sự cân bằng ấy, dường như ai muốn ăn cũng không xong, các quốc gia đã trải qua cuộc sống yên ổn khá lâu, và chuỗi ngày này dường như vẫn còn tiếp diễn. Khi đó, e rằng không ai ngờ được thời gian yên bình này chỉ còn vài năm ngắn ngủi nữa thôi. Có lẽ, bánh xe vận mệnh đã bắt đầu khởi động.Các nhà sử học đời sau dù rất am hiểu toàn bộ niên đại chiến loạn ấy, nhưng cuối cùng không thể nào thống nhất được nguyên nhân do ai, bởi sự kiện nào mới mở ra thời kỳ loạn thế liên tiếp này. Quyển sách ấy vô cùng nổi tiếng vào thời kỳ đó nhưng hầu như không ai nhớ được tên của nó. Mãi cho đến khi một học giả lịch sử tên là An Đạt Lược Ba Nhĩ lần mò trong một hiệu sách cũ ở Quyên Chi Quốc, tra cứu được một quyển tự truyện thoạt trông rất bình thường thì mới dò ra được đầu mối. Nó là một quyển sách có tựa "Húy Nguyệt Tạp Am Đàm" do trọng thần đương thời của Quyên Chi Quốc, Ngũ Tư Thành viết. Nội dung ghi lại rất rõ ràng, mọi căn nguyên vậy mà lại bắt nguồn từ thành Tuyền Châu - Quyên Chi Quốc. Mặc dù có một số học giả hồ nghi tính xác thực của quyển sách này nhưng đại đa số đều công nhận các sự kiện lịch sử được ghi chép bên trong. Bởi vì những tài liệu lịch sử đã xác minh gián tiếp đó là những sự kiện hoàn toàn có thật! Thời ấy, sách sử Quyên Chi Quốc chép rằng: "Xuân tháng Tư, thái tử đi tuần. Thu tháng Mười, về đô". Thái tử đi tuần vốn không phải là chuyện gì lớn lao nhưng điều quái lạ nhất là trong suốt nửa năm lại không có một câu, một chữ đề cập đến việc tiếp đón thái tử ở tất cả châu huyện nào cả. Chính vì thế nên dân gian đồn đãi rằng thái tử vì mê mẩn một thiếu nữ nên đã bỏ trốn. Đối với chuyện này, triều chính Quyên Chi Quốc cũng không có phản ứng khác thường nào, cũng không ra nghiêm lệnh cấm tung tin đồn nhảm, đó là cách làm hoàn toàn trái ngược với tác phong Quyên Chi Quốc trước nay. Vì vậy, nhóm học giả lịch sử suy luận, rất có khả năng thái tử cải trang chuồn mất để du lịch dân gian. Nhưng đây là chuyện làm tổn hại đến oai nghi của hoàng gia, nên các lời đồn đoán như thế ngược lại còn có lợi cho việc che dấu sự thật cuối cùng...