Anh Tổng Họ Hàn Cục Súc Đáng Yêu
Đang raAnh tổng họ Hàn cục súc đáng yêu - sáng tác Tịch Nguyệt Sướng Sướng Hàn Đông Liệt, thiếu gia chính đời đơn truyền của nhà họ Hàn, 27 tuổi khỏe mạnh vậy mà chưa bao giờ đụng đến phụ nữ, nghe đồn hắn là... gay! Thiệt hay giả? Bị cha mẹ bức bách đi tham gia "Bữa Tiệc Tuyển vợ", lại gặp ị hôn thê đã biến mất mười lăm năm! Người phụ nữ chết tiệt, cô không phải đã chết sao? Vì cái gì lại sống sờ sờ đứng ở trước mặt của hắn? Trịch: Âu Thiển Thiển giật mình nhìn vào tài liệu “S” của nhiệm vụ lần này! Cô thực không thể tin được người đàn ông mê người chết không đền mạng kia lại là gay? Thiệt hay giả? Cô không phải hoa mắt chứ? "G——A——Y!" Đúng vậy, xác thực là từ gay! "Ha ha... Thú vị!" Âu Thiển Thiển nhẹ nhàng mỉm cười, xinh đẹp động lòng người! Mà viên đá quý màu đen đính trên khóe mắt trái của cô, cũng bởi vì cô cười mà biến thành chợt tối chợt sáng, nhấp nháy lên ánh sáng bí ẩn. Hai con ngươi nhìn chằm chằm vào tài liệu trong tay, đôi mắt linh hoạt di chuyển xung quanh, nhìn vào thông tin được bôi đen: Hàn Đông Liệt, tên tiếng anh là King, 27 tuổi, chín đời đơn truyền của nhà họ Hàn, tổng giám đốc tập đoàn Hàn Thiên, rất giàu có, công ty con trải rộng toàn cầu, nghe nói hắn có giao tình sau đậm với một vị quan lớn cấp cao, còn có thủ lĩnh hắc đạo, làm việc từ trước đến nay đều lôi lệ phong hành (quyết định nhanh chóng), tuổi còn trẻ nhưng lại có sức ảnh hưởng rất lớn đến toàn bộ ngành công nghiệp, là nhân vật làm cho người nghe tin đã sợ mất mật. Nhưng nghe đồn, năm nay 27 tuổi khỏe mạnh, nhưng chưa bao giờ chạm qua phụ nữ, lời đồn của hắn lại càng thêm bay múa đầy trời, nói hắn là ... gay! Cô mỉm cười xem hết tờ thứ nhất, lật tư liệu đến tờ thứ hai, trên trang giấy đơn giản màu trắng có hai hàng chữ màu đen: Nhiệm vụ: Sinh con trai cho Hàn Đông Liệt! Tiền thưởng: 1 tỷ Nhìn thấy hai hàng chữ, nụ cười trên mặt cô dần dần tiêu tan, hai con mắt của Thiển Thiển khép lại, trong đầu hồi tưởng lời nhắc nhở của người nào đó, không ngừng lướt qua, một lần lại một lần: "Hứa với tôi... Nhất định phải sinh con cho Hàn Đông Liệt... Vô luận như thế nào nhất định phải sinh con cho hắn... Hứa với tôi... Cầu xin cô hứa với tôi..." Vì cái gì? Vì cái gì rõ ràng là hai sự tình khác biệt, lại có thể ngoài ý muốn mà trùng hợp? Đây là vận mệnh sao? Là số mệnh sao? Cô nhất định dây dưa không rõ với người đàn ông này sao? Mắt mở to quay đầu nhìn bầu trời xanh thẳm... Cô biết rõ mình đã không còn là chim có thể bay lượn tư do như trước... Nguồn Sưu Tầm Bá Đạo Chớ Chọc Tổng Giám Đốc Nóng Tính
Thần Y Ngốc Phi
Đang raTruyện Thần Y Ngốc Phi của tác giả Đường Mộc Nhược Ảnh. Chẳng phải ngốc tử là không được yêu sao, là kẻ bị khinh ghét thì không có quyền lực chọn ư? Đâu ra cái quy luật ấy, nàng ta cũng là người mà. Không biết thì xem như không có chuyện gì nhưng là cô đã xuyên qua mượn thân thể này để sống vậy t ì há chẳng phải thọ ơn giúp đỡ người này một chút sao. Nguồn: Truyen - Org-Diễn đàn truyện
Đỉnh Cấp Lưu Manh
Đang raTruyện Đỉnh Cấp Lưu Manh của tác giả Lý Tiểu Tà. Đây là tác phẩm thuộc thể loại Đô Thị. Truyện kể về một đại ca xã hội đen tên là Hướng Nhật, một đại ca có tiếng tại Bắc Hải. Vì bị đàn em phản bội nên chết tức tưởi. Sau khi chết lại được đầu thai vào một người tên là Hướng Quỳ, là một inh viên năm thứ 2 của Đại Học Bắc Hải. Từ đó, Hướng Quỳ thay đổi từ một học sinh nhút nhát, bộ dáng éo lả, nhu nhược thành một tên lưu manh và dâm côn chính hiệu. Thứ nhất hắn rất giỏi võ. Với sự trui rèn võ thuật các môn từ Nhu đạo. Thứ hai, hắn rất giàu có. Lúc trẻ vừa đi học, vừa làm lưu manh, khi tốt nghiệp lấy được hai bằng đại học về kinh tế và luật. Thứ ba, hắn rất lưu manh. Tôn chỉ sống là một lưu manh chính nghĩa, dù làm gì cũng nhất quyết không buôn bán thuốc phiện hoặc các thuốc gây nghiện khác. Thứ tư, hắn rất sợ yêu, nhưng chính vì theo tình tình chạy, trốn tình tình theo mà hắn trở nên rất đào hoa. Nguồn: Siêu Cấp Thuần Khiết Hội
Bạn Trai Tôi Là Quỷ Giết Người
Đang raTruyện Bạn Trai Tôi Là Quỷ Giết Người là câu chuyện Đam Mỹ của tác giả Khí Ngã Trầm Phù Nhất Bách Niên. Tôi không phải thiên tài, cũng không có phép thuật, cho nên ký ức của tôi cũng tương tự như những người bình thường khác, mơ hồ không rõ, trong đầu thỉnh thoảng vẫn luôn lặp đi lặp lại một số đo ��n ký ức không thể lãng quên. Rất lâu về trước, khi đó, tôi sống trong một toà nhà tương đối to lớn nhưng rách rưới. Cùng chung sống với tôi còn có một số đứa trẻ khác, lớn hơn tôi cũng có, nhỏ hơn tôi cũng có, thậm chí bằng tuổi tôi cũng có. Quản lý đám chúng tôi là mười mấy người phụ nữ với những độ tuổi khác nhau, chúng tôi gọi họ là mẹ, sau khi lớn lên thì chỉ gọi tên. Mỗi tháng đều sẽ có vài đứa trẻ đến, đồng thời cũng có vài đứa rời đi. Nguồn: wattpadd-com, Edit: Dưa
Truyện của tác giả Hoa Dung Nguyệt Hạ “Đúng rồi! Làm sao Nhu Nhi lại là đứa ăn cắp được! Rõ ràng là con bé đó lấy của Nhu Nhi” Đối với câu nói của bạn nhỏ đó, cô không biết phải trả lời thế nào, trong lòng uất ức vô cùng, vì thế liền oà khóc, dụi mắt khóc thét lên: “Nhưng miếng ngọc � ó thật sự là của mình mà! Oa oa… trả lại cho mình đi…” Nhu Nhi đắc ý nhìn cô một cái, sau đó nhìn mọi người xung quanh nói: “Mọi người cũng thấy đấy! Tiểu Thi thật sự là đồ ăn cắp, vì thế về sau đừng ai đến gần bạn ấy nữa, bạn ấy là đồ ăn cắp, đồ dối trá!” Mấy đứa nhỏ xung quanh gật đầu tán thành: “Đúng rồi! Bọn mình đều nghe theo lời của công chúa Nhu Nhi, về sau bọn mình sẽ không đến gần Tiểu Thi nữa, bạn ấy là đồ ăn cắp.” “Đúng rồi, Tiểu Thi là đồ ăn cắp, đồ xấu xa! Còn đổ tội cho công chúa Nhu Nhi, lêu lêu, xấu hổ chưa, lêu lêu!” Bọn nhỏ cười vang lên, rồi bỏ đi, bỏ lại cô lẻ loi một mình, cô dựa vào tường, cố nén lệ vào trong, nhìn theo bóng của mấy đứa trẻ khác, tay siết chặt thành hai nắm đấm. Bên ngoài văn phòng viện trưởng, có một loạt đàn ông mặc tây trang đen xếp thành một hàng ngay ngắn. Một người đàn ông hơn 50 tuổi sắc mặt nghiêm túc ngồi trên ghế sofa, thoạt nhìn trông ông ta rất khoẻ mạnh, bên ngoài khoác một chiếc áo da làm toát lên khí chất tôn quý vô cùng, ánh mắt sâu sa, sắc bén khó lường. Trừ việc tuổi tác đã cao, khuôn mặt có chút già nua ra thì trông ông ta cũng rất ưa nhìn, lúc trẻ chắc hẳn cũng là một người phong lưu. Viện trưởng tìm được một tập hồ sơ, từ từ mở ra trước mặt người đàn ông đó, sau đó cung kính nói: “Ngài Mộ, năm trước viện có nhận nuôi một đứa trẻ, hồ sơ về nó đều ở chỗ này, ngài xem qua một chút.”Người đàn ông được gọi là Ngài Mộ lật những tờ giấy đọc lướt qua, ông ta hơi nhíu lại, trợ lý bên cạnh thấy sắc mặt của ông ta thay đổi, ngẩng đầu lên cười với viện trưởng: “Đứa bé này chắc cũng được tám chín tuổi gì rồi, xin hỏi, năm trước có bao nhiêu đứa bé tầm tuổi này nhập viện vậy?” Viện trưởng suy nghĩ một lúc, vội nói: “Xin các vị đợi một lát.” Ngài Mộ đảo mắt nhìn qua hồ sơ, đôi mắt ông lướt mắt nhìn qua một bức ảnh gia đình, tay ông khẽ nắm chặt, sau đó ông vươn tay lên, đầu ngón tay nhẹ gõ mấy cái: “Đứa bé này, tôi muốn gặp nó.” Viện trưởng ngẩn người, lập tức gật đầu: “Được, tôi lập tức đưa bé tới gặp ngài.” Nữ viện trưởng gọi một cuộc điện thoại, sau đó, có một người dẫn đứa bé này đến. Nhu Nhi nhu thuận đứng trước mặt người đàn ông được gọi là Ngài Mộ, hai tay chắp sau lưng, ưỡn ngực tự tin cười nói: “Con chào ông, con chính là Nhu Nhi ạ.” Ông lạnh nhạt nhìn chằm chằm Nhu Nhi, cẩn thận nhìn kĩ gương mặt của cô, đôi mắt ông chậm rãi nheo lại, ánh mắt đột nhiên thâm sâu khó lường. Nhu Nhi có chút ngạc nhiên, cô hơi nhướng mày lên, cô nhận thấy người này có vẻ rất đáng sợ, cô như bị ánh mắt đó doạ cho sợ, lui về sau hai bước, nhưng ngược lại, người đàn ông được gọi là Ngài Mộ ấy lại vẫy vẫy tay nói: “Lại gần đây, để ông nhìn kĩ cháu một tí!”