Bìa truyện

Truyện Ngủ Cùng Sói của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm. Bảy tuổi, cô bé Thiên Thiên phải tận mắt chứng kiến cảnh cha mẹ, anh trai chết dưới bàn tay trừng phạt của Hàn Trạc Thần... Chín tuổi, cô bé trở thành con gái nuôi của Hàn Trạc Thần, sống bên kẻ thù, lòng chỉ có thù hận... Mười một tuổi, cô ngây thơ nghĩ rằng tôi có thể lợi dụng lúc Hàn Trạc Thần không để ý mà dùng dao đâm mạnh vào lưng hắn... Mười ba tuổi, cô nghĩ ra cách bỏ thuốc độc vào đồ ăn của hắn... Mười lăm tuổi, hắn nói cô là của hắn, và cô nhận ra những rung động đầu đời dành cho hắn... Mười bảy tuổi, cô biết thế nào là giằng xé giữa yêu và hận. Mười tám tuổi, hắn nói không muốn thấy cô nữa... và cô đã có một sinh nhật đáng nhớ nhất trong đời rồi rời xa hắn... Hai mươi tuổi, cô trở về để đối mặt với hắn... Tình yêu và thù hận? Cuối cùng, cô chỉ có thể chọn một mà thôi. *** Vẫn là các nhân vật trong Hôn sói (ĐLCH), vẫn là giọng văn lôi cuốn, như có ma lực khi kể về câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn và cổ tích giữa ông trùm xã hội đen và cô bé trong trắng, ngây thơ, ôm giữ mối hận thù, Ngủ cùng sói tiếp tục khiến người đọc phải nghẹt thở và hồi hộp khi theo dõi từng tình tiết trong truyện và chờ đợi một kết thúc đẹp cho chuyện tình nhiều bi thương này. ... Nguồn: diendanlequydon - com

8/10
Bìa truyện

Truyện Đệ Nhất Sủng Mộ Tu Kiệt Sơ Cữu Trích “Ly hôn đi.” Cố Cơ Uyển nhìn người đàn ông trước mặt, đẹp trai hoàn hảo đến mức khiến các cô gái điên cuồng, nản lòng thoái chí. Mộ Tu Kiệt, người đàn ông được phụ nữ săn đón nhất ở Bắc Lăng, bí ẩn, cao quý, đẹ đẽ hơn người. Đáng tiếc, người đàn ông này, đã định sẵn là không thuộc về cô. Kết hôn ba năm, cô dùng đủ mọi cách, vẫn không thể đổi được tình yêu thương của anh. Ngày hôm nay, sau ba năm, Cố Cơ Uyển mệt mỏi, cũng bỏ cuộc. “Ly hôn, tôi trả lại tự do cho anh, từ nay về sau, chúng ta không còn liên quan đến nhau nữa.” Cố Cơ Uyển chịu đựng nỗi đau lòng, không nhìn anh nữa. Nguồn Internet

8/10
Bìa truyện

Giáo đường thành phố A là giáo đường đẹp hoàn mỹ nhất, xung quanh giáo đường của thành phố là một loại cỏ hiếm gặp, cỏ màu xanh biếc như ngọc, còn có một chút hoa nở rộ đem trang trí giáo đường thánh thiện càng thêm mỹ lệ. Lúc này trong giáo đường đang tiến hành một lễ cưới làm chấn động giớ thương mại, lễ kết hôn của thiên kim tiểu thư Đồng gia và con trai thứ hai của Lục gia, mọi người giống như không cảm giác được khí trời nóng bức, tụm năm tụm ba tập hợp cùng một chỗ cười nói vui vẻ. Cùng với cửa chính giáo đường đang mở ra là hành khúc hôn lễ bỗng nhiên vang lên trong thánh đường trang trọng nghiêm túc, Đồng Lôi khoác khuỷu tay của cha mình đi trên thảm đỏ thật dài, đây chính là vận mạng của cô phải gánh vác, số phận của cả tập đoàn Đồng thị. Ở đầu kia thảm đỏ, một bóng dáng cao lớn mặc lễ phục màu đen đưa lưng về phía cô, đó là người sẽ đồng hành suốt đời với cô sao? Kết hôn vốn phải là chuyện vui mừng hạnh phúc nhưng mà cô lại không có vừa lòng đẹp ý. Hôn lễ tiến hành như thường lệ, cũng không có bởi vì một ai đó mà dừng lại, mọi người đều đang cảm thán bọn họ là xứng đôi biết bao, nhưng mà cô lại như người mất hồn, ngay cả khi cha xứ tuyên bố cũng không có nghe được, mãi cho đến khi có ai đó nhắc nhở ở bên tai cô. Dạ! Đồng Lôi ngẩng đầu ngượng ngùng, lơ đãng chạm vào một đôi mắt thâm thúy, nơi đó không hề có vui vẻ mà chỉ có sự chán ghét cùng thống hận. Cha xứ có chút lúng túng nhìn đôi nam nữ trước mặt, ông chưa từng thấy cặp vợ chồng nào kỳ quái như thế này, vào thời điểm quan trọng như vậy mà cô dâu lại có thể mất hồn, nhưng chuyện này một chút cũng không liên quan đến công việc của ông, ông không sợ người khác làm phiền tuyên bố lần nữa. "Tiểu thư Đồng Lôi, cô có nguyện ý gả cho ngài Lục Tử Hiên và sống chung với anh ta? Cho dù đó là sức khỏe hoặc bệnh tật, dù giàu sang hay nghèo khó, cô đều nguyện ý để yêu anh ấy, bảo vệ anh ấy, chăm sóc anh ấy không?" "Tôi ——" Đồng Lôi bỗng nhiên dừng lại, cặp mắt quét một vòng quanh chỗ ngồi cha mẹ họ hàng, vẻ mặt bọn họ khẩn thiết dường như sợ rằng cô đột nhiên đổi ý, cô nhàn nhạt mở miệng: "Tôi. . . Nguyện ý." Nhìn thấy dáng vẻ do dự của cô, trong lòng Lục Tử Hiên tràn đầy chán ghét, người phụ nữ ghê tởm, đừng có ở đây giả bộ *liệt nữ ngây thơ nữa, mục đích của cô không phải là đã đạt được rồi sao? *Liệt nữ: chỉ người con gái thà chết để bảo vệ trinh tiết. Đêm hôm khuya khoắt, trong biệt thự của Lục Tử Hiên. Đồng Lôi có chút bất an ngồi ở trên giường lớn mềm mại, cô cũng không biết mình là đi tới nơi này như thế nào, áo cô dâu trắng như tuyết cũng bởi vì cô khẩn trương mà bị nắm thành nếp nhăn. Không biết là bởi vì khẩn trương hay là nhiệt độ máy điều hoà không khí quá thấp, ở mùa hè nóng bức mà cô lại cảm giác được có chút lạnh, cô đứng dậy tìm điều khiển để điều chỉnh nhiệt độ máy lạnh tăng lên một chút. Đột nhiên một hồi ồn ào ở ngoài cửa cắt ngang động tác của cô, đặt cái điều khiển xuống,cô bước thong thả đi tới cửa, đang lưỡng lự xem có nên giúp anh ta mở cửa hay không thì cánh cửa đã bị người từ bên ngoài đá văng ra. "A ——" Cánh cửa chợt bị mở ra, Đồng Lôi không tránh kịp nên bị cửa gỗ cứng rắn này hung hăng đập vào trên sống mũi, đau đớn làm nước mắt cô chảy ròng. Lục Tử Hiên vừa tiến vào cửa, thì thấy người phị nữ đó ngồi ở góc tường, không chút xót thương nào mà dùng chân đá đá. "Đừng có giả bộ chết" Nói xong lảo đảo lắc lư bước đi, có thể là bởi vì đã uống quá nhiều, bước đi có phần bất ổn, lảo đảo một cái thiếu chút nữa té ngã, may mà phản ứng Đồng Lôi nhanh chóng kịp thời đỡ lấy anh. "Cẩn thận một chút." "Cút đi." Đột nhiên người đàn ông quát lớn một tiếng, hung hăng hất cánh tay Đồng Lôi đỡ anh ra ngoài, đụng vào ở trên cái tủ, phát ra tiếng vang cực lớn. ( Yết: gặp ta thì ta cho làm bạn với mặt đất luôn sao phải đỡ ^.^ ) Đồng Lôi thở dài đứng dậy, người này uống say sao nóng nảy như vậy, lắc đầu một cái, nhẹ giọng nói khẽ: "Không cần phải nóng nảy như vậy, anh say rồi, tôi đỡ anh đi nghỉ ngơi." Lục Tử Hiên ngẩn ra, mình đối xử với cô ta như thế mà cô ta còn đối tốt với mình như vậy? Bỗng nhiên khóe miệng của Lục Tử Hiên gợi lên một nụ cười tà ác, đúng rồi, sao mình lại có thể quên mất, người phụ nữ này không phải là vì tiền của tập đoàn Lục thị mới đến đây sao? Đương nhiên phải đối với mình khá hơn một chút, như vậy mới có thể có được nhiều hơn chứ? Chỉ có điều nếu cô đã không thể chờ đợi mà đưa tới cửa như vậy, anh thế nào lại không thu đạo lý. Thấy nụ cười của anh, Đồng Lôi có cảm giác chẳng lành, còn không có kịp phản ứng thì người đã bị anh ôm lấy, sãi bước đi tới giường lớn trong phòng, hung hăng đem cô ném lên giường, cơ thể cường tráng lập tức ép xuống. "Này, anh muốn làm gì?" Nguồn: Edit : Thiên Yết + DD LQD Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc

8/10
Bìa truyện

Em là cô dâu chính hiệu đời anh , tác giả Thiền Tâm Nguyệt. Một tác phẩm ngôn tình gần gủi với đời sống. Mỗi chúng ta như nhìn thấy hình bóng mình trong từng chi tiết truyện. Truyện dược đánh giá rất cao. Tả Phán Tình bị thứ âm nhạc đó làm cho choáng váng cả đầu óc . Từ trong í rút ra một tờ tiền màu đỏ thả xuống bàn. Lắc lắc đầu, cố gắng làm cho chính mình tỉnh táo lại rồi lảo đảo bước ra khỏi nơi này. Mười một giờ đêm… Thời gian những kẻ thích sống về đêm chính thức bắt đầu cái mà bọn họ gọi là một ngày. Ánh mắt Tả Phán Tình có vài phần mơ hồ, miệng lẩm bẩm. “Đồ đê tiện. Đồ đê tiện ——” “Đàn ông các người đều chết hết đi. Đồ đê tiện. Đồ đàn ông thối tha, đàn bà hèn hạ ——” Tác dụng của cồn khiến cho cơ thể cô hơi nóng lên, thế nhưng ý thức vẫn còn rất rõ ràng. Hừm, tên khốn nào dám nói uống rượu có thể tiêu sầu hả? Vì sao cô càng uống lại càng tỉnh cơ chứ? Hình ảnh khuôn mặt tươi cười đắc ý của gã đàn ông đê tiện kia cứ lởn vởn phía trước mặt khiến đầu óc cô không ngừng quay cuồng . “Phán Tình em là người mới vào, nếu bản thiết kế của em không được cấp trên đánh giá tốt, chắc chắn em sẽ mất tất cả cơ hội để phát triển. Chi bằng cứ viết tên anh lên đó trước đã? Nếu chẳng may bản thiết kế này không được duyệt, cấp trên có hỏi đến thì anh sẽ nhận hết trách nhiệm về mình.” Nguồn ddlqd-com cô dâu bất dắc dĩ

8/10
Bìa truyện

Giới thiệu truyện: Anh là một tổng tài cũng là một sát thủ tàn nhẫn. Cô là một tiểu thư giàu có xinh đẹp. Ba năm trước vì muốn bỏ hôn mà chạy trốn nhưng lại không thành, lại mang bầu ngay khi cưới hai ngày sau đó lại bị gia đình chồng xua đuổi ghét bỏ. Ba năm trước, anh tại khách sạn đã sử bị cô cho thành vật thế thân. Sau khi xong việc cô còn thưởng anh chiếc nhẫn kim cương mà chiếc nhẫn này là vật để đính hôn của cô.Nhìn chăm chú nhẫn kim cương trong tay, anh thề! Coi như là đào ba thước đất cũng phải tìm ra người đàn bà kia! Phần hạnh phúc này, trải qua nhiều đau khổ, mỗi một lần ôm cô, hôn cô, trong lòng cuối cùng có thể không cần cảm giác được không yên ổn, cũng không cần lo lắng sau một khắc sẽ đột nhiên mất đi cô. Gặp gỡ cô, yêu cô, có cô. Kiếp này, như vậy là đủ rồi...! Nguồn: kiemhieptruyen - com Co vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài

8/10