Bìa truyện
Tác giả: Bạch Cô Cô

Truyện Ở Trong Game Chạy Trốn Làm Lão Đại của tác giả Bạch Cô Cô kể về Thiếu nữ Sở Tu xinh đẹp hệ ngọt ngào, dịu dàng vô tình lọt vào trò chơi trốn sát, người chơi phải tìm cách sống sót, chạy thoát khỏi nguy hiểm.Sở Tu cũng phải liên tục đi vào những phó bản, vừa hao tâm tổn trí chiến đấu cùng Boss còn phải đi lo lắng đồng đội heo gặp nạn, kéo chân sau.Người chơi số 1: Xì, con gái chỉ tổ phiền phức, ai mang cô ấy, đội người đó chết chắc.Người chơi số 2: Cô em cũng xinh đẹp đó, nếu chịu cùng anh...... Anh sẽ mang em chạy thêm mấy phó bản.Người chơi số 3: Phiền nhất là loại con gái yếu đuối này, cái gì cũng không làm được, chỉ giỏi khóc.Sở Tu đang đối phó Boss, thuận tiện xé NPC hỏi: Mọi người nói gì thế?

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Hắc Long

Thể loại: Đô thị, trinh thám, khoa huyễn, hiện đại, dị năngThế nào là cường giả?Phạm Viết Phương nói: Khi con người vượt qua mọi tầm thường thì là cường giả.Kwaruh nói: Cường giả là kẻ có thể mang luật của mình áp cho thế giới.Sasaki nói: Những kẻ khiến cho mọi người hâm mộ thì đó chính là cường giả.Edward nói: Cường giả là kẻ có thể làm bất kỳ điều gì mà mình thích.Hà Chí Thương nói: Cường giả là người biết thuận theo Thiên mệnh.Takezawa nói: Cường giả là kẻ có thể sống sót dù trải qua bao nhiêu tai hoạHữu Thành nói: Cường giả là kẻ có thể sống cả đời an nhàn không sóng gióTrần Thiên Anh nói: Cường giả là kẻ dùng hai bàn tay trắng đạt được mọi thành tựu.Vương Vũ Hoành lại nói: Cường giả là kẻ không ngừng suy nghĩ, không ngừng vươn lên.Vương Minh Quang lại nói: Cường giả không nhất thiết phải là kẻ mạnh, mà là kẻ biết biến những thứ yếu kém thành hùng mạnh.Vương Thành Văn lại nói: Cường giả là kẻ biết làm những điều đúng đắn.Với điểm nhìn của rất nhiều nhân vật, nhằm khắc hoạ rõ hơn về hành trình của 3 con người, 3 thế hệ trong một gia tộc. Hành trình của họ, kết nối với nhau bởi một dòng chảy, mang tên Thiên Mệnh.

8/10
Bìa truyện

Thể loại: Kinh dịSau khi tham gia một thí nghiệm của nhóm sinh viên y khoa, Cúc đã có những dấu hiệu của bệnh rối loạn tâm thần nhẹ. Cô thường xuyên bị mất ngủ và gặp ảo giác. Cho tới khi những người thân xung cô dần mất đi cô mới nhận ra rằng đấy không phải là thứ ảo giác mà cô tưởng tưởng đó là sự thật kinh hoàng.

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Cố Tích Nga

Chỉnh sửa: Mèo Trắng MướpThể loại: Tiểu thuyết hiện đại, tình cảm trinh thám, mạo hiểm, lãng mạn.Độ dài: Chưa xác địnhNhân vật chính: Cổ Phục Lan - Hồng Tiêu BắcTừng ấy năm trôi qua, trong lòng Hồng Tiêu Bắc vẫn có một bóng hình. Từng ấy năm, hoài niệm trong lòng mỗi lúc một lớn. Từng ấy năm, có chút đẹp đẽ lúc ban đầu là mãi mãi phóng to vô hạn, lưu lại là những thứ tuyệt đẹp mà không gì phá vỡ được.Có người từng hỏi Hồng Tiêu Bắc: "Đằng đẵng qua ngần ấy năm, đã quên được chưa?"Hồng Tiêu Bắc bật cười, ánh mắt thoáng xa xăm: "Rất muốn quên, đáng tiếc, tôi làm không được."Anh từng nói, cùng cô dạo bước trên cát trắng biển xanh, ngắm sao, xem trời, họa một bức đêm xuân hẹn ước. Mỗi một nơi anh đều đi qua, chỉ hy vọng gặp được bóng hình năm xưa."Tiêu Bắc, lòng em mịt mù giăng đầy bóng tối, không xứng, không xứng để anh chờ.""Cổ Phục Lan, anh là kẻ cố chấp, cho nên anh không thể từ bỏ."Trong một quyển sách cũ úa vàng, giữa trang kẹp tờ giấy trắng. Nét chữ người viết nhỏ nhắn, nắn nót từng đường. "Tháng Ba năm ngoái, Tiêu Bắc lại gửi một hộp hạt giấy đến, màu hồng, màu xanh, với cả màu trắng... Đều đẹp lắm. Rất sợ, sợ sau này không còn được nhìn thấy nữa."Hồng Tiêu Bắc khép lại quyển sách, cười đến chua chát: "Cổ Phục Lan, năm nay London lại có tuyết rơi phủ khắp núi, em thật sự... không muốn đi xem sao?"Ngày này năm trước, một người quen đã từng hỏi Phục Lan:"Cô có đơn phương một ai chưa? Cảm giác đơn phương thầm lặng phải chăng rất đau, dùng thời gian qua đi, có quên được không?"Phục Lan khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng viết lên giấy:"Tôi từng đơn phương thích một người, cảm giác ấy rất khó tả, chỉ biết là có xót xa, có vui, có buồn, có cả những lưu luyến say mê. Tôi của tuổi mười bảy năm đó, nông nỗi và dại khờ, yêu hết mình, cũng đau tận lòng. Cô hỏi tôi có quên được không? Tôi xin đáp: Có thể, nhưng tiếc rằng người đó không phải tôi."Hồng Tiêu Bắc, em chôn vùi tất cả ngọt ngào lẫn yêu thương vào tận cõi lòng, chỉ hy vọng... mãi mãi đi vào dĩ vãng...."Sếp, anh đã sắp bốn mươi rồi, không định cưới vợ à?"Hồng Tiêu Bắc rít hơi thuốc, tầm mắt nhìn xa xa: "Tôi của tuổi ba mươi chững chạc lại cứng rắn, không thích yêu đương chỉ thích tự do. Ngờ đâu do không cẩn thận lại để một cô nhóc cuỗm mất trái tim, nói thử xem, tôi còn gì nữa mà trao cô gái khác?"Thuở trước, có cô gái nhỏ viết lên lòng bàn tay anh dòng nhắn nhủ."Chú Bắc, mình về nhà thôi."

8/10
Bìa truyện
Tác giả: Anh Bán Gà

Đạo tâm là gì???Trong cái vũ trụ đại đạo 3000...thế giới...Tà là gì trong trời đất...trong cả cái vũ trụ này....Cần phải cố gắng mà mạnh mẽ hơn....Quỷ Đế là ai????....Ta là ai???Kết lại....Sư huynh....lên!!!

8/10