Chương 3: Thằng béo Trần Thăng
Những lời này khiến Triệu Tiến hoàn toàn không hiểu, hắn không hấp tấp đi hỏi, mà chỉ theo Triệu Chấn Hưng về nhà. Triệu Chân Hưng có khớp xương to thô, vết chai trên tay vừa dày vừa cứng.
Đất đai của mỗi quân hộ đều có hạn, một đời mấy đứa con, truyền từ đời này sang đời khác, căn bản không đủ để chia, do đó trong nhà các quân hộ Vệ Sở, ngoài con trưởng có thân phận kế thừa quân hộ ra, con thứ thường phải tự mưu sinh, nhưng kiểu cha truyền con nối của Triệu gia lại có thể nghĩ cách, bổ sung vị trí quân hộ v.v…, Tuy nhiên theo ấn tượng của Triệu Tiến, vị thúc phụ này từ nhỏ đã luyện võ rất giỏi, không cam tâm sống cuộc sống thái bình ở Vệ Sở, mười sáu tuổi đã đi ngao du, chín năm trước quay về Từ Châu, mọi người đều không biết Triệu Chấn Hưng ở bên ngoài đã gặp những chuyện gì, chỉ biết khi ông quay về, người không có đồng nào, hơn nữa đã có vết thương cũ.
Ngoại thương dễ trị, nội thương khó dưỡng, tổn thương của Triệu Chấn Hưng khiến ông không thể có con nối dõi, hơn nữa cơ thể suy yếu, còn phải uống thuốc định kỳ, cả người gần như tàn phế. Cũng may Triệu Chấn Đường làm tới chức đao phủ, kinh tế dư dả, có thể thường xuyên tiếp tế người đệ đệ này, nếu không cuộc sống sẽ rất thê thảm.
Những lời này, Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa thường xuyên nhắc tới. Hà Thúy Hoa luôn oán giận chú em tiêu quá nhiều tiền nhà mình, hai vợ chồng thường vì thế mà cãi nhau. Triệu Tiến trước đây không hiểu, nhưng Triệu Tiến hiện giờ lại biết mẫu thân của mình nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng rất tốt, không bao giờ thiếu một đồng nào cho thúc thúc của mình, hàng ngày ăn cơm đều gọi cùng ăn.
- Cha cháu hôm nay có nhà không?
Dọc đường, Triệu Chấn Hưng mở miệng hỏi.
- Sáng sớm đã bị gọi đi rồi, nói là trưa sẽ về ăn cơm ạ.
Triệu Tiến đáp. Mọi người đều nói đao phủ xui xẻo, nhưng thật không thiếu những nơi trong và ngoài thành mời Triệu Chấn Đường tới, ngoài khi ra Hồng Sai, rất ít khi rảnh rỗi ở nhà.
Vừa qua giao lộ, hai đứa trẻ chạy tới, một đứa khoảng mười tuổi, cao hơn Triệu Tiến nửa cái đầu, mập mạp trắng trẻo, tay xách một cây côn gỗ, sau nó là một đứa bé rất hiền lành, khoảng sáu bảy tuổi, hai người trông rất giống nhau, chắc là hai huynh đệ.
Hai đứa bé chạy thở hồng hộc, nhìn thấy Triệu Tiến thì đứa béo đó sững sờ, thở phì phò chào:
- Triệu Tiến, ngươi khỏe chưa?
Triệu Tiến gật đầu, thằng béo đó giơ cái côn gỗ trong tay lên, cười hì hì nói:
- Buổi chiều ta đến tìm ngươi chơi.
Không đợi Triệu Tiến đáp, tên mập đó quay đầu nói với đệ đệ:
- Nhị Hồng, chúng ta chạy nhanh lên, về ăn cơm trưa muộn sẽ lại bị nương mắng đấy!
Đứa bé tên là Nhị Hồng đó gật đầu rất mạnh, hai huynh đệ vội vã chạy đi.
Nhìn theo bóng hai huynh đệ đó một lát, thúc phụ Triệu Chấn Hưng tươi cười nói:
- Tiểu Tiến, Triệu gia chúng ta chỉ có cháu độc đinh, đợi cháu lớn lên cũng không ai giúp đỡ, phải kết giao bằng hữu nhiều vào.
Triệu Tiến “dạ” theo bản năng, cho đến lúc này hắn mới phản ứng lại, nhớ ra họ tên của hai đứa trẻ đó là hai huynh đệ hàng xóm của Trần gia, thằng béo tên là Trần Thăng, đệ đệ tên là Trần Hồng.
Trần Thăng và Triệu Tiến trước đây thường chơi với nhau, nhưng nghĩ kỹ lại cũng không thể gọi là bạn bè, Triệu Tiến thật ra hay bị Trần Thăng ức hiếp.