Chương 4: Ta đánh với ngươi
Nhà của Triệu gia ở phía tây thành Từ Châu, cách Võ An Môn không xa, chẳng bao lâu đã tới đó, bãi để hàng này trống không, rất rộng lớn, khi họ tới đã có rất nhiều đứa trẻ chơi ở đó, mỗi phía mấy nhóm đang chơi đùa ầm ĩ.
Trong trí nhớ, Triệu Tiến không thích nơi này lắm, bởi vì mọi người ở đây toàn thích đánh nhau hoặc đấu sức, Triệu Tiến gầy yếu thường phải chịu thiệt thòi.
Nhìn thấy Trần Thăng và Triệu Tiến đến, lập tức có mấy đứa trẻ chào hỏi, xúm lại gần, hình như mọi người đều biết khi Triệu Tiến nhìn cảnh chặt đầu liền bị dọa chết, vì thế nhìn thấy Triệu Tiến sống sờ sờ đi tới, đám trẻ đều rất phấn khích lại hỏi, còn có đứa cho rằng Triệu Tiến có thể là ma, khiến mọi người dở khóc dở cười.
Hành hạ một lúc, Trần Thăng khua đoản côn trong tay, cao giọng nói:
- Ta lại học chiêu thức mới rồi, ai đấu võ với ta?
Bảy đứa trẻ vây quanh, có ba đứa trẻ rõ rang lớn tuổi hơn Trần Thăng một chút, vóc dáng cũng cao hơn, nhưng nghe thấy chữ “đấu võ” đều rụt lại phía sau, những đứa khác thì khỏi phải nói, khiến Triệu Tiến rất kỳ quái, con trai tranh cường háo thắng, chuyện đấu võ đánh nhau không bao giờ để cho người sau, hễ nói đến chuyện này đáng nhẽ rất nhiều người tham gia mới đúng, sao lại không ai tiếp lời.
Mấy đám trẻ khác đang nhìn về phía bên này, rõ rang đều rất hứng thú với Triệu Tiến “chết đi sống lại”, nhưng lại không tiếp lời “đấu võ” của Trần Thăng.
- Ai đánh thắng ta, ngày mai ta sẽ mang bánh vừng cho người đó ăn!
Trần Thăng giơ đoản côn lên, dùng giọng điệu lớn hơn nữa thét to, vẫn không ai để ý tới.
Mấy ngày nay Triệu Tiến đi ra đi vào, người lớn trẻ con nhìn thấy trên đường hầu hết đều gầy gò, mặt mũi xanh xao, Trần Thăng béo như thế quả là rất hiếm thấy, thực ra ngay cả cơ thể gầy yếu của Triệu Tiến để vào trong đám đông trông cũng rất mạnh khỏe, khí sắc rất tốt, đa số mọi người đều không được ăn no, bánh vừng càng là đồ ăn ngon khó tìm, trẻ con chơi ở khu này không ít đứa mặt mũi xanh xao vàng vọt, mặc áo rách, sao không ai thèm bánh vừng?
Ngay sau đó, Triệu Tiến bèn tỉnh ngộ lại, không phải không ai thèm, mà là căn bản không lấy được, bởi vì vẫn không ai đánh thắng được Trần Thăng. Đừng tưởng Trần Thăng mập mạp trắng trẻo thế, nhưng lại rất biết đánh nhau, từ hai năm trước Trần Thăng “đấu võ” ở đây đến nay, chưa ai thắng được nó.
Trần Thăng trong kí ức luôn cầm đoản côn, nhưng thắng lợi của nó lại không phải vì người khác tay không, nó cầm gậy, có đứa trẻ cầm cây côn dài hơn, nhưng vẫn bị Trần Thăng đánh bại, còn cả đứa trẻ choai choai mười bốn mười lăm tuổi, chiều cao sức khỏe đều mạnh hơn Trần Thăng nhưng vẫn không chiếm được ưu thế, lâu dần, mọi người cũng không muốn tiếp lời nữa, bị đánh rất đau, còn không được thưởng, tội gì chứ.
- Ta véo được hắn rồi, không phải ma, ma thì hư ảo!
Có người giơ tay véo một cái trên cánh tay Triệu Tiến, lại có đứa trẻ hình như phát hiện ra điều gì đó mới mẻ, nó chỉ vào phía sau Triệu Tiến hô to:
- Mọi người xem kìa, hắn có bóng, ma không thể có bóng được!
Không hiểu sao, không ai để ý tới Trần Thăng, một lũ trẻ con vây quanh Triệu Tiến bắt đầu nghiên cứu. Bề ngoài Triệu Tiến là đứa trẻ gầy yếu, nhưng trong lòng không phải, không sợ người khác làm phiền đối với cử động xung quanh, Trần Hồng đã sát lại, cẩn thận chạm vào Triệu Tiến, Trần Thăng cũng không để tâm tới chuyện đấu võ, vẻ mặt tràn đầy hiếu kỳ nhìn Triệu Tiến chằm chằm, như cũng muốn tiếp cận.