- Ngươi là ai?
Địch Yến rút kiếm ra hét lớn.
Người đàn ông áo trắng tiến lên khom người thi lễ:
- Tại hạ Vũ Ứng Hoành, là quản sự của tòa sơn trang này, hoan nghênh hai vị đến Lộc Vân sơn trang.
Địch Yến quay đầu lại liếc nhìn Lý Trân, thấy hắn vẻ mặt bình thản, không hề kịch động, lòng Địch Yến mới bình tĩnh lại, thu kiếm vào vỏ.
Lý Trân nghe người này họ Võ, chắc chắn có liên quan đến Võ gia tộc, cho dù không phải con cháu trong gia tộc Võ thị cũng có thể là loại con nuôi như Võ Thuận.
Hắn giục ngựa tiến lên, thi lễ với Võ Ứng Hoành nói:
- Các hạ trăm phương ngàn kế lừa chúng ta tới đây, ắt có mục đích!
Lý Trân đã ý thức được lời nói của tiểu nhị ở nhà trọ kia chính là một cái bẫy, tiểu nhị kia đã bị người ta giật dây để lừa bọn họ đến.
Võ Ứng Hoành không hề tức giận, cười nói:
- Đúng là chủ nhân của chúng ta có lời mời hai vị đến, ta chỉ đành phục mệnh, mời hai vị đến đây một chuyến.
Y vung tay một cái, cửa chính của sơn trang lập tức mở ra, Địch Yến thấp giọng hỏi Lý Trân nói:
- Lý đại ca, chúng ta nên làm gì bây giờ?
Lý Trân nhìn thoáng qua những người cầm nỏ đang bao vây xung quanh, suy nghĩ một chút nói:
- Bọn họ nếu muốn giết chúng ta, sẽ không bày trò phiền toái như vậy, chúng ta theo họ vào thôi.
Võ Ứng Hoành gật đầu:
- Lý công tử nói không sai, nếu muốn giết các vị thì chúng ta đã ra tay lâu rồi, chủ nhân nhà ta kỳ thật là có chuyện tìm Lý công tử, nếu Lý công tử lo lắng, Địch cô nương có thể trở về ngay, ta cam đoan sẽ không ngăn cản.
Y khoát tay, tất cả những người mặc áo đen đều dẹp đường, thu lại cung nỏ.
Địch Yến trái lại không hề rời khỏi, Lý Trân chưa kịp nói lời nào, nàng lập tức quay đầu ngựa lại, giục ngựa chạy về phía sơn trang. Lý Trân âm thầm kêu khổ, hắn vốn muốn để Địch Yến trở về, không ngờ cô gái nhỏ này lại nhìn thấu tâm tư hắn.
Bất đắc dĩ, hắn cũng đành phải giục ngựa chạy về phía sơn trang.
Mọi người dừng lại ở trước một tòa nhà lớn, xuống ngựa. Võ Ứng Hoành tiến lên chắp tay thi lễ nói:
- Hai vị xin mời đi theo ta!
Lý Trân và Địch Yến nhìn nhau, đi theo y lên cầu thang, hai bên đứng đầy những võ sĩ áo đen, ánh mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào bọn họ, bọn họ đi thẳng tới hành lang.
Đi vào đại sảnh, Võ Ứng Hoành xoay người nói với Địch Yến:
- Chủ nhân nhà ta muốn nói chuyện riêng với Lý công tử, mời Địch cô nương đứng ngoài đây chờ một lát.
Lý Trân lại lắc đầu:
- Hoặc là cùng nhau đi vào, hoặc là chúng ta trở về!
- Chuyện này…
Võ Ứng Hoành rất khó xử.
Lúc này, trong nhà truyền đến tiếng cười của nữ nhân:
- Không sao, mời hai người họ cùng đi vào!
Võ Ứng Hoành đành đưa tay:
- Mời hai vị vào trong!
Từ đầu đến cuối, Võ Ứng Hoành không hề bắt bọn họ giao kiếm ra hay khám xét người, điều này khiến Lý Trân hơi an tâm một chút, xem ra đúng là đối phương muốn bàn với mình chuyện gì đó.
Nội đường cũng không lớn, bố trí vô cùng đơn giản, chỉ có một cái bàn và mấy cái nhuyễn tháp, trước cửa sổ có một nữ đạo sĩ mặc áo màu lam, đầu đội trúc quan, tay cầm một nắm bụi, nhìn tuổi tác thì khoảng ba mươi mấy, khuôn mặt thanh tú, đạo bào cắt rất tinh tế, tôn lên dáng người bà cao gầy mà vẫn đầy đặn.
Nữ đạo sĩ nhìn đánh giá Lý Trân một cái, khẽ mỉm cười:
- Bần đạo Thượng Thanh cung Tạ Ảnh, hẳn ngươi chính là Lý Trân!
- Đúng vậy!
Tạ Ảnh nhìn Địch Yến, nụ cười thể hiện ra mấy phần áy náy:
- Lúc đó do có sai sót trong thông tin tình báo, không biết thân phận cua Địch cô nương, nên đã mạo phạm Địch cô nương, ta đã nghiêm trị A La cô, bây giờ thành thật xin lỗi Địch cô nương!
Nói xong, bà hướng Địch Yến cúi đầu rất sâu, sự khách khí của bà vượt xa dự liệu của Địch Yến, Địch Yến vốn là người cứng rắn không chịu khuất phục, sự bất mãn trong lòng cũng vơi bớt hơn phân nửa, địch ý trong mắt cũng dần mất đi.
Lúc này, ánh mắt Tạ Ảnh lại hướng đến Lý Trân:
- Lý công tử cũng không cần đa nghi, đây chính là Nguyệt Hạ sơn trang, nhưng ta không phải là người dưới ánh trăng mà các ngươi cần tìm, ta chỉ là nhận sự ủy thác của người khác thôi.
- Sao bà biết chúng ta muốn tìm người dưới ánh trăng?
Lý Trân nghi hoặc hỏi.
Tạ Ảnh thản nhiên cười: