Tuy là nữ đạo sĩ Tạ Ảnh kia muốn họ tạm thời cứ lánh mặt tại Nguyệt Hạ sơn trang, nhưng Lý Trân và Địch Yến vẫn kiên quyết quay về khách điếm.
Trở về khách điếm khi đã quá canh hai, Lý Trân đưa Địch Yến đến cửa phòng nàng. Hắn cười với nàng rồi nói:
- Nghỉ ngơi cho tốt, tối mai chúng ta sẽ phải mạo hiểm một phen dưới địa cung.
Trong lòng Địch Yến hơi chút lo lắng bất an.
- Lý ca ca, ta cứ có cảm giác rằng mọi việc không đơn giản như chúng ta nghĩ.
- Ta cũng có rất nhiều nghi vấn chưa thể lí giải, nhưng ít ra bọn chúng không có ý muốn giết chúng ta. Chờ đến tối mai, mọi chuyện sẽ được giải quyết rõ ràng, vậy nên muội đừng nghĩ nhiều nữa, mau ngủ đi.
Địch Yến im lặng gật đầu.
- Huynh cũng mau đi nghỉ đi.
Nàng chậm rãi khép cửa phòng. Lý Trân bước được vài bước bỗng chần chừ rồi dừng lại. Hắn ngoảnh mặt chăm chú nhìn vào cửa phòng Đường Yến. Đúng lúc đó cánh cửa phòng nàng cũng từ từ mở ra, hai người mắt chạm mắt, khiến ánh mắt của Đường Yến chăm chăm nhìn hắn.
Lý Trân vừa trở về phòng liền lập tức chui vào trong chăn. Hiện giờ hắn đang rất mệt mỏi, đến giày cũng không thèm cởi mà nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
...
Hắn ngủ thẳng đến giữa trưa hôm sau mới tỉnh. Từ từ mở to mắt thì phát hiện ra Địch Yến đã ngồi cạnh mình từ bao giờ. Nàng mặc trang phục nữ nhân, bên ngoài khoác áo ngắn xanh lá cây, phía dưới là chiếc váy lụa, hai cánh tay vòng qua một dải lụa đỏ, búi tóc chảy song song, cài thêm cây trâm ngọc bích, vẻ đẹp sắc nước hương trời, da dẻ mịn màng như ngọc quý.
Chỉ thấy trong tay nàng đang cầm cây kim, tỉ mẩn sửa lại chiếc khăn chùm đầu. Lý Trân không kìm nổi mà vừa cười vừa nói:
- Muội còn biết thêu thùa may vá nữa sao?
Địch Yến bị hắn làm cho hoảng hốt một phen, vội giấu ra đằng sau lưng, gắt lên:
- Đồ quỷ lười nhà huynh, bây giờ mới chịu tỉnh sao?
Lý Trân đưa hai cánh tay lên cao, vươn vai một cái, hắn phát hiện ra cả giày cả tất của mình sớm đã được cởi, có đôi chút ngượng ngùng nói:
- Đêm qua quả thật khiến ta mệt nhoài, nằm xuống liền ngủ mất, chẳng quan tâm giày đã cởi hay chưa nữa.
- Đúng đó, không những giày không cởi mà ngay cả cửa phòng cũng chẳng thèm đóng. Ta cứ mong có tên tiểu tặc lẻn vào tiện tay cho huynh một đao.
Lý Trân gãi gãi đầu:
- Chắc tên tiểu tặc đó đoán được ta là một gã nghèo. Không thì muội giả làm tên tiểu tặc đó lẻn vào đây cũng tốt.
Địch Yến đỏ mặt, hung hăng lấy cây kim chọc nhẹ vào người hắn:
- Mau dậy đi, bản cô nương đợi huynh đến giờ này sắp đói mà chết rồi.
Lý Trân dường như cũng thấy mình đã nói sai điều gì, hắn ngượng ngùng rồi nhảy dựng lên, qua quýt xỏ lại giày.
- Ta đi rửa mặt!
Rồi chạy xuống dưới lầu, tiếng bước chân lao đi nện thùng thùng xuống mặt sàn.
Địch Yến thở dài một tiếng, thu kim chỉ lại, vừa giúp hắn thu gọn giường chiếu vừa khẽ phàn nàn:
- Có thể ngủ một mạch tới giữa trưa thế này, khó trách huynh bị đại tỉ mắng là lười biếng, thật là lười quá mức.
- Ta xong rồi!
Lý Trân rửa mặt xong thì quay lại, tỏ ra sảng khoái vô cùng. Hắn thấy Địch Yến sớm đã thu dọn gọn gàng phòng cho hắn liền cười nói:
- Chúng ta đi ăn cơm trưa, ta sẽ mời muội ăn đùi dê nướng.
- Sau đó thì sao?
- Sau đó sẽ tới cung Thái Cực, trước tiên là đến Tử Vân Các, rồi dò la xem có tuần tra hay không để buổi tối chúng ta sẽ chuẩn bị.
Địch Yến không hề lên tiếng, trong lòng nàng cảm thấy có chút thất vọng, quả thật nơi nàng muốn tới là hồ Khúc Giang.