Lúc này Lý Trân không ở nhà, mà ở công sở của Khuyên Thiện phường. Dù hắn dùng thủ đoạn ép buộc lão ni Hà Nội nhượng bộ, nhưng dù sao lão ni Hà Nội cũng là người của Tiết Hoài Nghĩa. Cho dù lão ni Hà Nội nhận thua, cũng chưa chắc Tiết Hoài Nghĩa sẽ chịu để yên. Nói không chừng sẽ lợi dụng việc này để kiện cáo, nói mình vu cáo chùa Lân Chỉ. Cho nên hắn nhất định phải chuẩn bị trước. Cái gọi là chuẩn bị cũng chính là thu thập chứng cứ chứng minh chuyện lão ni Hà Nội dùng yêu pháp vơ vét của cải. Chuyện như thế này nhiều không kể xiết. Gần như toàn bộ người ở Lạc Dương đều có thể nói ra bằng hữu thân thích XXX bị lão ni Hà Nội lừa bao nhiêu tiền? Trước đây, quan phủ sẽ không để tâm đến những chuyện như thế này. Cho dù có lan đến chỗ Võ Tắc Thiên thì cuối cùng cũng sẽ mặc kệ mà thôi. Nhưng từ sau khi có vụ Vi Thập Phương, tình hình đã có chút thay đổi. Ít nhất Lý Trân biết rằng, hắn có thể biến lão ni Hà Nội thành Vi Thập Phương thứ hai. Tuy nhiên, điều duy nhất khiến Lý Trân lo lắng là đại tỷ hắn. Không ngờ lão ni Hà Nội lại biết mình, cũng biết hắn là thống lĩnh nội vệ. Có thể thấy được người này rất chú ý đến mình, khó đảm bảo rằng bà ta sẽ không biết đại tỷ của mình.
Lý Trân dán kế hoạch đối phó hắn viết lên trên tường rồi cười đắc ý, lộ ra hàm răng trắng như tuyết. Thật ra hắn đang muốn thẩm tra lão ni Hà Nội này. Những kẻ này đều không chịu được thẩm tra. Chỉ cần thẩm tra một chút thì sẽ tìm ra những thứ vô cùng thú vị. Quan phòng của Lý Trân được sắp xếp vào chiều qua, ở phía giữa đình, do hai gian phòng hợp thành. Tạm thời trong phòng không có vật dụng gì, chỉ có một cái bàn, trên bàn có một ít giấy bút với mực, có vẻ trống trải vô cùng. Trên mặt đất là tấm ván gỗ rất dày. Đây là điều khiến Lý Trân thấy rất hài lòng.
Lúc này, Triệu Thu Nương vội vàng đi đến:
- Thống lĩnh, có rảnh không?
Nàng đứng ở cửa, cúi người cười hỏi.
- Mời vào trong!
Lý Trân vội vàng mời Triệu Thu Nương vào phòng rồi tìm một miếng đệm, vỗ vỗ cười nói:
- Mời ngồi!
Triệu Thu Nương ngồi xuống, quan sát căn phòng một lát rồi cười hỏi:
- Vẫn thích nơi này sao?
- Đúng vậy, ta thích sàn nhà gỗ ở chỗ này, nó khiến căn phòng khô ráo ấm áp. Không giấu gì tỷ, từ nhỏ ta chỉ sợ ở chỗ âm u lạnh lẽo ẩm ướt.
Lý Trân cười cười, lại hỏi:
- Đã nói chuyện với đại tỷ ta rồi sao?
- Nói rồi, nàng đồng ý việc sắp xếp một võ sĩ nội vệ ở cửa tiệm và trong nhà. Nhưng mà, sao ngươi không tự mình đi nói với nàng ta, mà lại bảo ta đi?
- Ai! Tính tình tỷ tỷ ta, nếu ta nói với tỷ ấy, tỷ ấy sẽ vặn hỏi đến cùng. Có những việc lại không tiện nói.
Lý Trân cười khổ một tiếng. Đêm nay về nhà, có khi tỷ tỷ vẫn chưa chịu tha cho mình.
Lúc này, Triệu Thu Nương cười nói:
- Thế nhưng lại có một thu hoạch bất ngờ.
- Cái gì?
- Về sau ta hàn huyên với thím Mạnh nhà ngươi. Ta muốn an ủi thím một chút. Thím ấy lại kéo tay ta khóc lóc kể lể, nói có một đám hòa thượng hung thần ác sát buộc bọn họ ghi giấy nợ quyên tiền.
- Hòa thượng?
Lý Trân ngây ngẩn cả người. Trong miếu ni cô lại có hòa thượng?
o Ta cảm thấy rất kỳ lạ, hỏi thím ấy có phải nhìn lầm rồi hay không. Thím nói không nhìn lầm. Có khoảng hai mươi mấy tên hòa thượng, trông đều cao to vạm vỡ, mang theo đao kiếm, hung ác vô cùng.
Nói đến đây, Triệu Thu Nương hạ giọng nói: