Chương 184: Lân chỉ địa

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Chùa Báo Quốc ở phía Nam ngoại thành, là một ngôi chùa lớn với hàng trăm tăng nhân, có hơn trăm năm lịch sử. Sáng sớm ngày hôm sau, Lý Trân dẫn theo mười mấy người chùa Báo Quốc. Hắn tới đây để thăm hỏi Trí Quang đại sư, vốn là trụ trì chùa Lân Chỉ. Từ sau khi lão ni Hà Nội chiếm đoạt chùa Lân Chỉ. Hơn mấy trăm tăng nhân trong chùa đều bị bắt ép đến chùa Báo Quốc. Bọn họ quyên tiền hoá duyên ở khắp nơi, chuẩn bị xây lại chùa ở ngoài thành. Một tăng nhân dẫn bọn họ vào hậu viện. Lý Trân gặp được Trí Quang đại sư ở cửa lớn một tòa tăng viện, Lúc trước hắn bị mũi tên tẩm độc của Lam Chấn Ngọc gây thương tích, đã ở chỗ Trí Quang đại sư dưỡng thương vài ngày, được chăm sóc chu đáo. Hắn vẫn luôn mang lòng cảm kích. - A Di Đà Phật, Lý công tử vẫn khỏe chứ? Trí Quang đại sư khẽ cười nói. - Hôm nay đến đây là có chút chuyện làm phiền đại sư. - Không sao. Mời Lý công tử vào trong phòng! Lý Trân bảo thủ hạ chờ ở ngoài viện. Hắn theo Trí Quang đại sư đi vào thiện phòng. Hai người chủ khách lần lượt ngồi xuống. Một tiểu tăng dâng trà cho bọn họ. Lý Trân uống một ngụm trà, bình tĩnh nói: - Nghe nói đại sư định xây dựng lại chùa. Chẳng lẽ không nghĩ tới việc trở về chùa Lân Chỉ sao? Trí Quang đại sư bất đắc dĩ cười khổ một tiếng: - Nói dễ hơn làm! - Thật ra ta có ý muốn đuổi yêu ni đi, trả lại chùa Lân Chỉ cho đại sư. Lý Trân thử thăm dò cười nói. Trí Quang đại sư thản nhiên cười: - Đa tạ ý tốt của Lý công tử. Rõ ràng Trí Quang đại sư chỉ nói có lệ với Lý Trân. Y vốn không tin Lý Trân có năng lực như thế. Có Tiết Hoài Nghĩa làm kẻ giật dây, cho dù là đương kim tướng quốc cũng không có cách nào. Y đã từ bỏ hi vọng với việc trở về chùa Lân Chỉ rồi. Đương nhiên, Lý Trân cũng không có đưa ra thứ gì khiến y tin tưởng được. Lúc này, Lý Trân lấy ra kim bài thống lĩnh nội vệ của mình, đặt lên bàn: - Dựa vào cái này có thể làm được không? Trí Quang đại sư lập tức nhìn chăm chú. Tấm thẻ bài song ưng của nội vệ không ai trong thành Lạc Dương là không biết. Binh sĩ bình thường đeo đồng bài, giáo úy thì đeo ngân bài, thống lĩnh và hai phó thống lĩnh đeo kim bài. Lý Trân lấy ra kim bài song ưng. Sao lại không khiến Trí Quang đại sư khiếp sợ cho được. Y vội vàng đứng dậy vỗ tay thi lễ: - Bần tăng thất lễ với Lý Thống lĩnh rồi! Lý Trân cười đáp lễ nói: - Ta cũng không có ý gì khác. Chỉ là muốn để đại sư biết, ta không ăn nói lung tung. Trong mắt Trí Quang đại sư bắt đầu có ánh sáng, không còn mặt mày sầu muộn như vừa nãy. Tất nhiên y cũng có khát vọng được trở về chùa Lân Chỉ. Chỉ là sau lưng lão ni Hà Nội là Tiết Hoài Nghĩa, khiến y cảm thấy tuyệt vọng vô cùng. Nhưng Lý Trân lấy ra kim bài nội vệ, lại khiến y nhìn thấy một tia hy vọng. Nội vệ đa phần là làm theo ý chỉ của Thánh Thượng. Chẳng lẽ Thánh Thượng cũng bắt đầu chán ghét yêu ni Hà Nội sao? Trí Quang đại sư vội vàng mời Lý Trân ngồi xuống, tiến đến gần chút rồi cười nói: - Không biết ta có thể giúp được gì cho Lý thống lĩnh? Y rất muốn được trở về chùa Lân Chỉ, không còn che giấu sự chờ mong trong lòng mình nữa. Lý Trân cười nói: - Hôm nay ta tới thăm đại sư, chính là hy vọng có thể lấy được bản đồ hoàn chỉnh của chùa Lân Chỉ. Ta tin tưởng đại sư có tấm bản đồ này. Trí Quang đại sư trầm tư một lát, gật đầu nói: - Quả thật ta có một tấm bản đồ hoàn chỉnh. Xin Lý Thống lĩnh chờ một chút, ta đi lấy ngay đây. Y đứng dậy đi vào trong phòng. Lát sau lấy ra một quyển trục dài, cẩn thận trải ra trường kỷ: - Đây là tấm bản đồ của chùa Lân Chỉ mười năm trước. Mời Lý Thống lĩnh xem thử. Lý Trân đứng trước tấm bản đồ, ánh mắt sáng ngời nhìn chăm chú vào tấm bản đồ thiết kế tỉ mì này. Còn có bố cục của địa cung. Đây đúng là tấm bản đồ hắn hy vọng lấy được. Hắn ngồi xổm xuống, chỉ vào tòa viện ở trong cùng phía đông nói: - Có lẽ đây chính là Quan Âm Đường của Vi Đoàn Nhi! - Lý Thống lĩnh nói phải. Đúng là nơi này! Lý Trân hơi nhíu mày: - Phía dưới Quan Âm Đường có một tòa địa cung. Sao lại không xuất hiện trên tấm bản đồ này? Trí Quang đại sư áy náy nói: - Theo lý mà nói, tất cả địa cung đều có trên bản đồ. Nhưng ta cũng không biết vì sao tòa địa cung Quan Âm Đường lại không xuất hiện trên bản đồ. Lý Trân lại nhìn bản đồ một lát, nghi ngờ hỏi: - Địa cung mang lại cảm giác hỗn loạn lộn xộn cho người khác. Vì sao lại thế? Trí Quang đại sư cười khổ một tiếng nói: - Chùa Lân Chỉ được xây vào thời Tây Tấn. Sau loạn Vĩnh Gia, ngôi chùa may mắn còn tồn tại. Để bảo vệ bản thân, các tăng nhân liền bắt đầu đào địa cung dưới đất, liên tục gần bốn mươi năm, khiến địa cung bên dưới phức tạp vô cùng. Ta ở trong chùa ba mươi năm, cũng chưa bao giờ tìm hiểu rõ. Địa cung ở Quan Âm Đường chỉ là một góc trong đó mà thôi. Lý Trân trầm ngâm một chút lại hỏi: - Chúng ta phát hiện, lão ni Hà Nội bố trí hai mươi mấy võ tăng của chùa Bạch Mã bảo vệ ở ngoài Quan Âm Đường của Vi Đoàn Nhi, đại sư cho rằng là vì sao? Trí Quang đại sư biến sắc, Lý Trân hỏi quá trực tiếp. Y làm sao dám xen vào cuộc nội đấu kinh tâm động phách như thế. Y cuống quít đứng dậy, rũ mắt chắp tay nói: - Ta có thể cho Lý Thống lĩnh mượn tấm bản đồ này. Nếu không có chuyện gì khác, ta phải đi niệm kinh rồi. Trí Quang đại sư đang đuổi người. Lý Trân cũng không hỏi nhiều nữa, chậm rãi lấy tấm bản đồ, chắp tay cười nói: - Đa tạ đại sư đã tương trợ. Tại hạ cáo từ. Lý Trân bước nhanh ra sân, lại đưa tay ra phía y: - Đại sư xin dừng bước! Trí Quang đại sư giật giật môi, cuối cùng vẫn không kìm nổi thấp giọng ám chỉ: - Trong địa cung chỗ chỗ đan xen, bốn phía thông suốt. Có rất nhiều cửa quan trọng đều nằm ở những nơi không bắt mắt. Lý Thống lĩnh phải xem xét cẩn thận. Lý Trân hiểu được ý của của y, không khỏi mừng rỡ: - Đa tạ đại sư, cáo từ! Hắn bước nhanh ra khỏi thiền viện. Hơn mười thủ hạ theo hắn rời khỏi chùa Báo Quốc.