Chương 185: Phù dung dâng vật báu

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lý Trân vội vàng tiếp đón, khom người thi lễ: - Tham kiến Thượng Quan xá nhân! Sắc mặt của Thượng Quan Uyển Nhi vô nghiêm túc. Nàng nhìn binh sĩ bị thương, hỏi: - Thương vong như thế nào? - Chín người bị thương, bốn người không may bỏ mạng. - Y phái bao nhiêu người đến phục kích các ngươi? Thượng Quan Uyển Nhi tức giận cắn răng hỏi. - Khoảng chừng hai trăm người! - Đáng chết! Thượng Quan Uyển Nhi cúi đầu mắng một tiếng. Tiết Hoài Nghĩa phát rồ cũng không nằm ngoài dự đoán của nàng. Nhưng nàng cũng không kịp nhắc nhở Lý Trân. Nàng cũng có trách nhiệm trong chuyện này. Trong lòng Thượng Quan Uyển Nhi áy náy, nói với Lý Trân: - Đến quan phòng của ngươi. Ta có lời muốn nói. Lý Trân dẫn Thượng Quan Uyển Nhi vào trong quan phòng. Thượng Quan Uyển Nhi ngồi xổm xuống, cẩn thận xem xét vết thương trên đùi hắn, thân thiết hỏi han: - Thương thế của ngươi nghiêm trọng không? Lý Trân cảm động, vội vàng nói: - Đa tạ xá nhân quan tâm. Chỉ là vết thương ngoài da. Nghỉ ngơi vài ngày là khỏi. Thượng Quan Uyển Nhi đứng lên, gật đầu nói: - Mấy ngày này ngươi không cần hành động gì. Chú ý bảo vệ an toàn cho bản thân và thuộc hạ. Mục tiêu của hắn hẳn là ngươi, ngươi phải coi chừng. - Ta sẽ cẩn thận. Nhưng chuyện này phải xử lý thế nào? Chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy sao? Trong mắt của Lý Trân toát lên lửa giận. - Ngươi bình tĩnh trước đã! Thượng Quan Uyển Nhi cũng không giấu được lửa giận trong lòng, dứt khoát ngắt lời Lý Trân: - Ta biết ngươi rất phẫn nộ. Nhưng chuyện này vô cùng quang trọng. Ngươi nghe ta nói hết đã. - Được! Lý Trân kiềm chế lửa giận trong lòng, nói: - Cô nói tiếp đi. Thượng Quan Uyển Nhi cũng bình tĩnh lại, chậm rãi nói: - Đây là lần đầu tiên Tiết Hoài Nghĩa sai võ tăng phục kích quan viên triều đình trong vòng 10 năm qua. Hơn nữa còn là nhằm vào nội vệ. Tính chất nghiêm trọng vô cùng. Ta nghi ngờ Tiết Hoài Nghĩa đã không còn lòng thần phục. Lý Trân không ngắt lời Thượng Quan Uyển Nhi. Hắn còn đang suy đoán về hành động tiếp theo Tiết Hoài Nghĩa. Hôm nay sau khi Tiết Hoài Nghĩa phục kích, y sẽ tạm thời ám binh bất động, hay là sẽ tiếp tục tìm cơ hội? - Ngươi có nghe ta nói không? Thượng Quan Uyển Nhi chăm chú nhìn hắn. - Ta đang nghe, mời tiếp tục! Thượng Quan Uyển Nhi cảm thấy hắn không chú ý, liền trừng mắt nhìn hắn, rồi tiếp tục nói: - Tiết Hoài Nghĩa nuôi hơn vạn võ tăng ở trong chùa Bạch Mã. Hơn nữa y sắp xếp không ít tâm phúc trong quân đóng ở Lạc Dương. Nếu cảm thấy sắp có tai ương, y sẽ bí quá hoá liều. Cho dù thất bại, cũng sẽ mang tai họa lớn cho Lạc Dương, đồng thời cũng là không nể mặt Thánh Thượng, rất có thể sẽ kéo theo ngươi vào. Ta không hy vọng nhìn thấy kết quả như vậy. - Sẽ kéo theo tôi vào? Lý Trân hoài nghi nhìn nàng. Thượng Quan Uyển Nhi gật đầu: - Nếu không nể mặt Thánh Thượng, tất cả mọi người đều xui xẻo. Không riêng gì ngươi, bao gồm ta, còn có Cao Diên Phúc, Võ Du Tự vv…, không ai thoát được. Chỉ có lợi cho Thái Bình công chúa, ngươi hiểu không? Lý Trân không nói gì, trầm mặc một lát, hắn lại hỏi: - Xá nhân cảm thấy. . . . Thái Bình công chúa sẽ lợi dụng chuyện này sao? Thượng Quan Uyển Nhi thở dài, ánh mắt lộ ra vẻ lo lắng: - Đây đúng là điều khiến ta lo lắng. Thái Bình công chúa cũng nhìn ra sự thay đổi thái độ của Thánh Thượng với Tiết Hoài Nghĩa. Nàng ta vẫn luôn muốn chiếm lấy ưu thế trong chuyện này, để lật đổ Tiết Hoài Nghĩa. Cuối cùng nàng ta sẽ hái mất những trái ngọt chính trị mà ta tốn công vun trồng bao năm nay. Cho dù thế nào, ngươi cũng không thể để Thái Bình công chúa nắm được nhược điểm đối phó Tiết Hoài Nghĩa. - Nếu Thánh Thượng đã thay đổi thái độ với Tiết Hoài Nghĩa, vì sao người không trực tiếp hạ chỉ truy bắt Tiết Hoài Nghĩa? Dường như vẫn còn do dự, không dứt khoát. - Dù sao Thánh Thượng cũng là nữ nhân! Ngươi không hiểu rõ tâm tư của người. Người ân sủng Tiết Hoài Nghĩa mười năm. Nếu như bảo không có chút cảm tình nào, đó là gạt người. Cho dù Tiết Hoài Nghĩa lần lượt khiến người thất vọng, khiến Thánh Thượng không còn tín nhiệm y. Nhưng bảo Thánh Thượng hạ lệnh giết Tiết Hoài Nghĩa, người thật sự không quyết tâm nổi. Trừ phi Tiết Hoài Nghĩa phạm phải sai lầm không thể tha thứ. - Ví dụ như sai lầm gì, ám sát nội vệ có tính là sai lầm không thể tha thứ không? Thượng Quan Uyển Nhi lắc đầu: - Y có thể tỏ vẻ đó là hiềm khích cá nhân giữa hai người. Ta nói sai lầm không thể tha thứ là chỉ y có mưu đồ tạo phản, hơn nữa chứng cớ vô cùng xác thực. Cho nên ta luôn chờ y mắc phải sai lầm này. Thượng Quan Uyển Nhi khoanh tay đi đến trước cửa sổ, thở dài một tiếng nói: - Tháng chín năm ngoái ta từng ám chỉ với Thánh Thượng, nói chùa Bạch Mã nuôi hơn vạn võ tăng. Có thể Tiết Hoài Nghĩa rắp tâm bất lương, nhưng Thánh Thượng lại trách cứ ta, nói ta châm ngòi quan hệ giưa người và Tiết Hoài Nghĩa. Cho nên căn bản ta cũng không dám nhắc đến việc này. Ta đang đợi, ta biết rằng sớm hay muộn Tiết Hoài Nghĩa cũng sẽ để lộ sơ hở. - Y đã lòi đuôi ra rồi. Lý Trân thản nhiên nói. Thượng Quan Uyển Nhi quay đầu lại chăm chú nhìn hắn: - Ngươi nói cái gì? - Ta đang điều tra chùa Lân Chỉ hai ngày nay. Hôm nay ra khỏi thành đến chùa Báo Ân, chính là tìm trụ trì trước của chùa Lân Chỉ để lấy tấm bản đồ. Tiết Hoài Nghĩa phái hơn hai trăm võ tăng tăng cường phòng ngự của chùa Lân Chỉ, ta cảm thấy trong chùa Lân Chỉ nhất định có giấu thứ gì không thể để người khác biết. Trong mắt Thượng Quan Uyển Nhi toát lên sự hứng thú mãnh liệt, chăm chú nhìn Lý Trân: - Ngươi có kế hoạch sao? - Đúng vậy. Ta đã lập kế hoạch chặt chẽ, nhưng còn phải chờ thời cơ. Nghe nói ngày mồng năm tháng giêng chùa Lân Chỉ tổ chức pháp hội long trọng. Có lẽ ngày hôm đó ta sẽ có thu hoạch. Lý Trân cười lạnh. Dường như tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của hắn.