Chương 191: Lâm nguy cứu sư phụ (2)

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Ngự y phòng nằm ở phía tây Thái Sơ cung, là nơi ngự y ở trong cung nghỉ ngơi và phối dược chỗ, cách Dao Quang điện của Tiết Hoài Nghĩa khoảng hơn năm trăm bước. Lúc này, Thẩm Nam Mậu đang cùng vài tên ngự y ở ngự y phòng nói chuyện phiếm, gã tuy rằng đã trở thành tân nam sủng của Võ Tắc Thiên, nhưng gã cũng không hề vứt bỏ bản chức ngự y này, đây cũng là chỗ bất đồng giữa gã và Tiết Hoài Nghĩa, gã không muốn trong thân thuộc với vua mà mất phương hướng, thậm chí không chịu nhận tặng phẩm Võ Tắc Thiên ban cho gã. - Sư phụ, lần này giã thuốc viên lớn nhỏ như thế nào? Diêu Hi bưng bình đi đến trước mặt Thẩm Nam Mậu, cho gã xem thuốc vừa mới giã xong . Thẩm Nam Mậu vê thành một chút thuốc bột, gật gật đầu cười nói: - Đúng vậy, lần này rất đều tay, gói thuốc lại, chúng ta đi thay thuốc cho Thánh Thượng. Diêu Hi xoay người đi gói thuốc, đúng lúc này, bên ngoài cách đó không xa truyền đến tiếng kêu to, các ngự y đều ngây ngẩn cả người, đột nhiên, cửa phòng bị đá văng, Tiết Hoài Nghĩa mắt đỏ bừng vung kiếm vọt vào, kêu to: - Thẩm Nam Mậu đi ra nhận lấy cái chết. Vài tên ngự y sợ hãi bỏ chạy, Thẩm Nam Mậu ngồi ở góc phòng, trước mặt là một cái bàn, gã đẩy cái bàn ra muốn chạy trốn, lại bị Tiết Hoài Nghĩa nhìn thấy, hung hăng đá cái bàn một cước, hất cái bàn của Thẩm Nam Mậu đổ xuống. Tiết Hoài Nghĩa quát to một tiếng, nhào tới vung kiếm chém tới, Thẩm Nam Mậu sợ hãi nhắm mắt lại, thầm kêu một tiếng: - Mạng ta xong rồi! Đúng lúc chỉ mành treo chuông, một chiếc chày sắt giã thuốc bay tới chặn trường kiếm, lập tức ánh lửa văng khắp nơi. Đây là Diêu Hi đúng lúc nhào tới, cứu sư phụ một mạng, chày sắt hất ngược đánh vào lồng ngực của Tiết Hoài Nghĩa, Tiết Hoài Nghĩa đau đớn kêu to một tiếng, che ngực lui về phía sau vài bước. Diêu Hi nhân cơ hội một cước đá văng cái bàn ra, kéo sư phụ đứng lên, nhưng thắt lưng của Thẩm Nam Mậu bị cái bàn đụng bị thương, gã đau đớn không thể động đậy, Diêu Hi đành phải lấy thân che ở trước mặt sư phụ. Lúc này, Tiết Hoài Nghĩa thẹn quá thành giận, dùng kiếm đâm tiếp: - Tiểu tạp chủng cút ngay, nếu không ta một kiếm giết ngươi. Diêu Hi lại cắn chặt môi không nói gì, chiến đấu kịch liệt cùng Tiết Hoài Nghĩa một chỗ, chày sắt dài chỉ có một thước tam tấc, nặng chừng năm sáu cân, kiếm ba xích của Tiết Hoài Nghĩa còn lâu mới có thể chống lại, cũng may bản thân Tiết Hoài Nghĩa võ nghệ không đâu vào đâu, trường kiếm tuy rằng chém lung tung, lại bị Diêu Hi múa may chày sắt ngăn cản được. Đúng lúc này, phía sau bỗng nhiên có người hô to một tiếng: - Bệ hạ giá lâm! Thẩm Nam Mậu ngẩng đầu, chỉ thấy vài cung nữ đỡ nữ hoàng đi tới cửa, gã lập tức vừa mừng vừa sợ, hô lớn: - Bệ hạ cứu thần! Võ Tắc Thiên tức giận cả người run lên, mắng to: - Súc sinh! Còn không mau để kiếm xuống. Tiết Hoài Nghĩa đã giết đỏ cả mắt rồi, làm sao nghe vào tai, gã khàn giọng hô lớn: - Dù sao đi nữa cũng chết, giết y, ta đến đền mạng! Y càng thêm không muốn sống chém về phía Diêu Hi, hét lớn: - Mau cút đi! Đúng lúc này, Lý Trân quyết đoán xông vào gian phòng, hắn bước nhanh lên, nắm cổ tay của Tiết Hoài Nghĩa, dễ dàng vật ngã Tiết Hoài Nghĩa trên mặt đất, bảo kiếm rơi xuống đất. Lý Trân cũng không tiếp tục xuống tay, mà là lui về phía sau hai bước, giang hai cánh tay bảo vệ Võ Tắc Thiên, nhìn như cho Tiết Hoài Nghĩa một cơ hội sửa sai, trên thực tế lại đào một hố lớn cho Tiết Hoài Nghĩa. Tiết Hoài Nghĩa ngẩng đầu thấy là Lý Trân, ánh mắt y lập tức đỏ ngầu, hét lớn một tiếng: - Ta muốn giết ngươi! Y nhặt kiếm lên hung hăng đâm tới Lý Trân, tất cả mọi người kinh hãi hô lên. Sắc mặt Võ Tắc Thiên biến đổi, súc sinh chết tiệt này dám ở trước mặt mình hành hung người khác, bà ta lạnh lùng ra lệnh - Bắt lấy hắn! Lý Trân lập tức bắt lấy cổ tay Tiết Hoài Nghĩa, nhẹ nhàng và khéo léo đoạt lấy trường kiếm, thuận thế lôi kéo, Tiết Hoài Nghĩa ngã sấp xuống dưới chân Võ Tắc Thiên. Vài tên thị vệ bên người Võ Tắc Thiên lúc này mới phản ứng, cùng nhau chạy lên, đè chặt Tiết Hoài Nghĩa lại. Võ Tắc Thiên tức giận đến cả người run lên, bà ta hung hăng cho Tiết Hoài Nghĩa hai cái tát, mắng to: - Súc sinh vong ân phụ nghĩa, dám trước mặt ở trẫm hành hung, ngươi. . . . ngươi muốn tức chết trẫm sao? Hai mắt Tiết Hoài Nghĩa đỏ ngầu, cúi đầu không rên một tiếng, Thượng Quan Uyển Nhi phản ứng cực nhanh, nàng thấy Võ Tắc Thiên vào một khắc cuối cùng sửa lời nói, liền tiến lên phía trước nói: - Bệ hạ, y uống rượu say rượu, mượn rượu nổi điên, có thể lý giải được. - Chuyện có thể lý giải được. Võ Tắc Thiên hừ mạnh một tiếng: