Chương 192: Lòng dạ không yên

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Ban đêm, Lý Trân tại Tửu quán Tả Ngạn mở một bàn yến hội thịnh soạn, ăn mừng Tiểu Tế thăng quan. Mọi người uống vài chén rượu, không khí dần dần trở nên náo nhiệt, Lý Trân hôm nay đánh Tiết Hoài Nghĩa một trận, tâm tình vui sướng, hắn uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, cười nói: - Các ngươi hãy nghe ta nói, hôm nay ta tận mắt nhìn thấy Tiểu Tế ác đấu Tiết Hoài Nghĩa, cây gậy của Tiểu Tế chỉ có như vậy… - Là cái chày giã thuốc! Tiểu Tế ở một bên cải chính. - Được rồi! Là cái chày giã thuốc, chỉ dài một thước. Lý Trân khoa tay múa chân, mọi người không biết nghĩ chỗ nào, đều cười rộ lên, Lý Trân nhịn cười nói: - Không ngờ có thể ngăn cản được ttrường kiếm chém lung tung của Tiết Hoài Nghĩa, không tệ! Tiểu Tế mặt đỏ lên nói: - Là bởi vì gã căn bản không biết võ nghệ, lại uống rượu, nghiêng đông ngả tây, nếu không ta nhất định bị thương nặng. Trên mặt Tửu Chí tràn ngập hai chữ ' hâm mộ', y uống hai chén rượu, buồn bực nói: - Hai người các ngươi đều có cơ hội cứu người thăng quan, vì sao Mập gia ta không gặp được loại chuyện tốt này chứ? Lý Trân thuận tay gõ đầu y một cái: - Không có cơ hội thì thành thành thật thật làm việc, hoặc là học tốt môn cưỡi ngựa, ngươi cũng có cơ hội, đừng cả ngày hâm mộ này, hâm mộ kia. Tiểu Tế vội vàng nói: - Mập ca, ta đây chỉ là cửu phẩm hạ cấp, là chức quan thấp nhất, thật sự không đáng giá nhắc tới, tuy nhiên để cho ta cao hứng chính là, ta cũng có thể chính thức xem bệnh cho người ta, chính là xuất sư rồi, có thể xem bệnh cho một ít cung nữ hoạn quan địa vị hơi thấp. Tửu Chí vẫn hâm mộ như cũ: - Không ngờ ngươi có thể xem bệnh cho cung nữ, nếu không ta xách hòm thuốc thay ngươi nhé. Tất cả mọi người mỉm cười, Lý Trân lại hỏi y: - Tiểu tử ngươi không phải muốn dụ dỗ A Linh tới tay sao? Giờ tiến triển như thế nào? - Đừng nói nữa! Vẻ mặt Tửu Chí chán nả, thở dài nói: - Người nếu đã xui xẻo, uống nước lạnh cũng tê răng, không biết tên đáng chết nào đem việc ta tặng cây trâm cho A Linh nói cho cha mẹ nàng biết, cha mẹ của nàng không vui, sai người trả cây trâm lại cho ta, nói nữ nhi còn nhỏ, để cho ta kiếm đối tượng khác. Trương Lê người cười liên tục mà không nói, bỗng cất tiếng: - Chuyện này ta biết, hẳn là Tiểu Diệp không đồng ý tiểu muội muội của y theo ngươi. - Vì sao? Vừa đúng hôm nay tiểu Diệp không có mặt, Tửu Chí lập tức nhảy dựng lên, đấm cái bàn hô lớn: - Tiểu tử khốn khiếp, vì sao không cho ta cùng A Linh quen nhau. - Hẳn là y nghe không ít người nói về việc xấu của ngươi đi! Nói ngươi trêu hoa ghẹo liễu, hảo tửu háo sắc, nếu ta có muội muội, ta cũng sẽ xem xét. Tửu Chí mặt đỏ bừng, vẻ mặt giận dữ nói: - Là chuyện trước kia, không phải ta đều sửa rồi sao? Sau giao thừa ta không còn có bước vào thanh lâu một bước. Lý Trân vỗ vỗ bả vai y: - Nếu như ngươi thật có lòng, hãy đối tốt với nàng, kiên trì cải tà quy chính , tin tưởng ta sẽ được uống rượu mừng của các ngươi. Tửu Chí buồn bực mà uống một hơi cạn sạch rượu trong chén, thở dài một tiếng: - Trước có Thúy nhi thay lòng đổi dạ, sau có A Linh khéo léo từ chối, vận mệnh Mập gia ta làm sao lại như vậy đau buồn như vậy. - Mập ca, việc kia… Tiểu Tế chưa gặp A Linh, không biết nên xưng hô như thế nào, gã chần chờ nói: - Chỉ cần A Linh thích ngươi, cha mẹ, huynh trưởng của nàng đều không can thiệp được. - Tuy là nói như vậy, nhưng. . . Tửu Chí khoát tay: - Chúng ta không nói chuyện này nữa, Tiểu Tế, nghe nói sư phụ ngươi được nữ hoàng nhìn trúng, là chuyện khi nào? Vẻ mặt Tửu Chí lập tức biến đổi, mới vừa rồi còn buồn rầu, nhưng nháy mắt liền tươi cười, trong ánh mắt tràn đầy mờ ám hiếu kỳ, hưng trí bừng bừng đề ra nghi vấn. - Việc này …khó mà nói. Tiểu Tế ấp a ấp úng nói, gã phải giữ gìn mặt mũisư phụ , không muốn nói chuyện này ra bên ngoài. - Ai! Có cái gì khó mà nói, ngay cả lão Lý cũng không được nữ hoàng sủng hạnh qua sao? - Mập mạp chết bầm! Ngươi là làm sao nói chuyện?" Lý Trân tức giận vỗ một cái thật mạnh vào ót y: - Ta được nữ hoàng sủng hạnh khi nào? - A! Không có sao?