Chương 193: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được
Bên trong phủ Thái Bình công chúa, Trương Xương Tông đầu đội kim quan, mặc một thân bào phục tươi đẹp, nghênh ngang đi qua trước mặt Cao Tiễn, mang theo một mùi hương nồng nặc.
Trên mặt y đánh một lớp phấn mỏng, trên môi bôi son đỏ tươi, lông mày dài như họa nhìn rất tinh tế, càng lộ vẻ mặt trắng môi đỏ, phong lưu tự nhiên, phóng khoáng.
Y nhanh chóng liếc qua liếc lại Cao Tiễn, hừ lạnh một tiếng, cũng không chào hỏi, ngẩng cao đầu mà đi.
Sắc mặt Cao Tiễn âm trầm nhìn gã đi xa. Từ khi Thái Bình công chúa bắt đầu sủng hạnh Trương Xương Tông, liền đem y ném sau đầu, ngày đêm chỉ ở cùng một chỗ với tên nam tử yêu lệ lêu lổng này.
Mặc dù Cao Tiễn tự an ủi mình, đây đối với y là một loại giải thoát, nhưng cứ tưởng tượng Thái Bình công chúa lạnh lùng với mình, y vẫn không kìm được ganh tỵ.
Y nhìn theo bóng lưng của Trương Xương Tông khinh miệt xì mạnh một tiếng, liền bước nhanh đến thư phòng của Thái Bình công chúa.
Đi đến trước thư phòng, nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng mắng mỏ của Thái Bình công chúa:
- Ngươi cho rằng đây là trách nhiệm của ta sao? Rõ ràng là ngươi tin lời nói của tên khốn khiếp này, phái tất cả mọi người đi chùa Bạch Mã, kết quả không thu hoạch được gì, là ngươi vô năng, vô dụng, cút ra ngoài cho ta!
Ngay sau đó Vạn Quốc Tuấn vẻ mặt cáu giận từ trong phòng lui ra ngoài, cúi đầu mắng một tiếng. Cao Tiễn vội vàng đem y kéo qua một bên thấp giọng hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Vạn Quốc Tuấn căm giận bất bình nói:
- Công chúa tin tình báo của tên Thôi Thiếu Dĩnh, phái ta đi chùa Bạch Mã giám thị Lý Trân, kết quả Lý Trân căn bản không hề đi chùa Bạch Mã, ngày hôm qua lại xuất hiện ở trong cung. Công chúa cáu giận, đã nói là trách nhiệm của ta.
Cao Tiễn cười vỗ vỗ bờ vai của y:
- Thuộc hạ bất cứ lúc nào cũng phải thay cấp trên chịu tiếng xấu, ngươi không chịu gánh trách nhiệm, chẳng lẽ muốn Công chúa gánh trách nhiệm hay sao?
- Tuy là nói như vậy, nhưng nàng căn bản không nghe ta giải thích.
- Ngươi muốn giải thích cái gì, không ngại nói cho ta biết, ta thay ngươi đi nói.
Vạn Quốc Tuấn cũng biết Cao Tiễn là quân sư của Thái Bình công chúa. Thái Bình công chúa nhiều khi sẽ nghe đề nghị của y. Vạn Quốc Tuấn ngẫm nghĩ một chút liền nói với y:
- Tình báo của Thôi Thiếu Dĩnh chưa chắc đã sai, hắn là nói Lý Trân phái hai mươi mấy người giả dạng hòa thượng tiến vào chùa Bạch Mã, việc đó và bản thân hắn hiện tại ở hoàng cung cũng không xung đột. Ta cảm thấy Công chúa gần đây hơi nóng vội, bị Thượng Quan Uyển Nhi nắm mũi dẫn đi.
Vừa mới nói xong, liền nghe Thái Bình công chúa trong phòng quát:
- Cao Tiễn sao còn chưa tới, nhanh đi giục gã.
Vạn Quốc Tuấn và Cao Tiễn liếc nhau, hai người không hẹn mà cùng lắc lắc đầu. Cao Tiễn xoay người đi vào trong thư phòng.
Trong phòng, Thái Bình công chúa chắp tay sau lưng đi qua đi lại, nội tâm bực bội bất an, dù mẫu thân ám chỉ nàng có thể gắng thêm chút sức trên việc của Tiết Hoài Nghĩa, nhưng mấy ngày này nàng lại nhiều lần bị suy sụp.
Đầu tiên là Chu Củ buộc tội Tiết Hoài Nghĩa không hề thần phục mẫu thân nàng, sau đó là ngày hôm qua, Tiết Hoài Nghĩa ở trong cung say khướt, bị đánh một trận đuổi ra hoàng cung.
Khiến Thái Bình công chúa khó có thể tiếp nhận là, Thượng Quan Uyển Nhi và Lý Trân cũng xuất hiện tại đó, cuối cùng lại là do Lý Trân chế phục Tiết Hoài Nghĩa. Thái Bình công chúa cho rằng đây không phải trùng hợp.
Có thể coi là là trùng hợp, cũng khiến cho nội tâm nàng chua xót vô cùng. Nàng tựa như một con ruồi bọ, tìm không thấy mục tiêu, chuyện Tiết Hoài Nghĩa căn bản bất lực.
Nàng đương nhiên sẽ không cho rằng là trách nhiệm của mình, mà đem tất cả trách nhiệm đều đổ lên bọn cấp dưới vô năng. Chu Củ và Vạn Quốc Tuấn đều là hạng người vô năng.
Lúc này, Cao Tiễn vô thanh vô tức đi vào gian phòng, nhìn chăm chú vào Thái Bình công chúa, dường như đang chờ đợi nàng bình tĩnh trở lại. Thái Bình công chúa vừa quay đầu lại, tức giận nói:
- Ngươi giống như quỷ đứng ở trong đó làm cái gì?
- Nếu ngài là muốn gây náo với ta, ta đây sẽ không tiếp.
- Ngươi…
Thái Bình công chúa hung hăng trừng mắt nhìn y, đành phải phẫn nộ ngồi xuống, tức giận hỏi han:
- Gần đây ngươi đang làm cái gì?
- Ta khắc khổ ra sức học hành, chuẩn bị cuối tháng khoa cử.
Cao Tiễn bình tĩnh nói.
Thái Bình công chúa nhớ tới mấy ngày nay điên cuồng cùng với Trương Xương Tông, trong nội tâm nàng không khỏi có một chút áy náy với Cao Tiễn, giọng nói của nàng mềm xuống:
- Gần đây ta rất không như ý, tâm tình không tốt, muốn mời ngươi giúp ta một chút.
Cao Tiễn thấy nàng rốt cục bình tĩnh trở lại, lúc này mới chậm rãi nói:
- Kỳ thật phương hướng của điện hạ cũng không sai, chùa Bạch Mã là gốc rễ của Tiết Hoài Nghĩa, nếu gã có cử chỉ gì không phù hợp quy tắc, gã không rời khỏi chùa Bạch Mã, quyết sách giám thị chùa Bạch Mã là hoàn toàn chính xác. Mặt khác, ta cảm thấy điện hạ không hiểu rõ lắm tâm của Thánh Thượng.
- Ta không hiểu tâm của mẫu thân ?
Thái Bình công chúa nhướn mày, không ngờ do một ngoại nhân đến nói mình không hiểu lòng mẫu thân, quả thực hoang đường.
- Điện hạ, Thánh Thượng đúng là căm hận Tiết Hoài Nghĩa làm xằng làm bậy, đã không cách nào tha thứ cho hắn, nhưng ngài có nghĩ tới không, Tiết Hoài Nghĩa chẳng qua chỉ là một nam thiếp, ở trong triều căn bản không có thế lực, trong quân đội cũng không vài người ủng hộ hắn, Thánh Thượng muốn diệt trừ gã dễ như trở bàn tay, vài thị vệ là có thể làm được, căn bản không cần gây chiến. Nếu ngài thật muốn diệt trừ Tiết Hoài Nghĩa, có thể động thủ từ sớm, vì sao chậm chạp không có hành động?
Thái Bình công chúa lâm vào trong trầm tư, nàng nhớ ngày hôm qua Tiết Hoài Nghĩa say rượu gây rối, cầm kiếm ở trong cung giết người. Chỉ bằng điểm này, Tiết Hoài Nghĩa có chết cũng chưa hết tội, nhưng mẫu thân không giết gã, chỉ có hung hăng đánh một trận sau đó đuổi ra cung. Điều này đủ để chứng minh mẫu thân còn không có có tâm muốn giết gã.
- Ngươi nói là. . . . Mẫu thân còn chưa quyết định?
Cao Tiễn gật gật đầu
- Công chúa điện hạ không ngại nghe một chút Thượng Quan Uyển Nhi khuyên bảo Thánh Thượng thế nào?
Không cần đi hỏi thăm, Thái Bình công chúa biết được rất rõ ràng, nữ nhân kia không ngờ cầu xin thay Tiết Hoài Nghĩa, nói gã là mượn rượu nổi điên, chuyện có nguồn gốc của nó. Đương nhiên đây chỉ là một thái độ, nhưng cũng nói nữ nhân kia bắt được tâm lý mâu thuẫn của mẫu thân.
Thái Bình công chúa rốt cục thở dài, nàng không thể không thừa nhận Cao Tiễn nói đúng, mình không hiểu mẫu thân tâm, mới phạm vào sai lầm khiến Chu Củ buộc tội Tiết Hoài Nghĩa.
- Vậy ngươi nói ta nên làm cái gì bây giờ?
Thái Bình công chúa nhận sai thỉnh giáo Cao Tiễn.
- Điện hạ đầu tiên cần tỉnh táo lại, không nên nghĩ làm thế nào để chiến thắng Thượng Quan Uyển Nhi, mà nên suy nghĩ lâu dài. Thượng Quan Uyển Nhi vì lật đổ Tiết Hoài Nghĩa đã bố cục thật lâu, từ chuyện Thẩm Nam Mậu là nhìn ra được. Ta khuyên Công chúa không nên đọ sức cùng Thượng Quan Uyển Nhi, không bằng lui mà kết lưới, sớm chuẩn bị cho chiến trường kế tiếp.
- Ngươi đang nói ai?
Ánh mắt Thái Bình công chúa sáng ngời nhìn chằm chằm y hỏi.
Cao Tiễn cười đầy thâm ý,
- Thỏ khôn chết, chó săn bị nấu, Công chúa điện hạ cảm thấy ta nói người nào?
Thái Bình công chúa chậm rãi gật đầu, nàng biết Cao Tiễn đang nói người nào.