Thượng Quan Uyển Nhi lo lắng buồn bã quay trở về phủ của nàng. Bước vào phòng, Lý Trân đang ngồi uống trà chờ đợi nàng, liền đứng dậy, hắn thấy sắc mặt Thượng Quan Uyển Nhi mang vẻ ưu tư, liền hỏi:
- Đã phát sinh chuyện gì vậy?
Thượng Quan Uyển Nhi ngây ngốc người ngồi trên ghế trong chốc lát, dường như không nghe thấy câu hỏi của Lý Trân. Lúc này, thị nữ Tiểu Nga bưng hai chén trà đi đến, Thượng Quan Uyển Nhi chậm rãi uống một ngụm trà rồi mới thở dài nói với Lý Trân:
- Thánh Thượng lệnh cho Lai Tuấn Thần điều tra vụ án ám sát.
- Xá nhân cảm thấy Lai Tuấn Thần điều tra không ổn sao?
Lý Trân lại hỏi.
Thượng Quan Uyển Nhi chậm rãi lắc đầu:
- Người này luôn giỏi đổi trắng thay đen, không từ thủ đoạn, hắn chủ trì án sẽ mười phần tạo thành án oan. Nếu để cho hắn điều tra vụ ám sát, không biết sẽ có kết quả gì, nói không chừng cuối cùng lại biến thành khổ nhục kế do ta dàn dựng nên.
- Không đến mức đó đâu!
- Cái gì không đến mức đó?
Thượng Quan Uyển Nhi cười lạnh một tiếng:
- Tiết Hoài Nghĩa cuối cùng bị giết, mặt dù chính Hoàng Thượng quyết định nhưng cũng do một tay ta an bài. Ta hiểu rất rõ nàng ta, nếu bà ta có chút hối hận, nhất định sẽ giận lây sang ta, hoàn toàn có khả năng mượn vụ án lần này đứng phía sau trừng trị ta.
Lý Trân lúc này mới hiểu rõ lo lắng của Thượng Quan Uyển Nhi. Thì ra là lo Võ Tắc Thiên hối hận vì đã xử tử Tiết Hoài Nghĩa, tuy là nghe qua có chút không thể tưởng tượng nổi, nhưng tâm ý Thánh Thương khó dò, nếu Thượng Quan Uyển Nhi, người hiểu rõ Võ Tắc Thiên nhất đã nói như vậy, tất nhiên là có căn cứ.
Lý Trân cười cười nói:
- Ta vừa rồi cũng đang nghĩ về chuyện này, chuyện này hẳn là vô cùng bí mật, chỉ có hai bên đương sự mới biết được, thế nhưng sự việc này lại truyền đến cả triều đình và dân chúng, ồn ào huyên náo, cuối cùng đến Thánh Thượng cũng biết. Đây rõ ràng là có người đang muốn làm mưa làm gió, muốn mượn vụ ám sát này để đạt được mục đích nào đó của bản thân y. Bây giờ Lai Tuấn Thần lại tham dự vào, ta nghĩ sự việc sẽ trở nên phức tạp hơn, nói không chừng sẽ biến thành khổ nhục kế của Xá nhân.
Thượng Quan Uyển Nhi trầm tư một lát, nhè nhẹ gật đầu:
- Ngươi nói rất đúng, vụ án ám sát này quá sâu, ta không thể tùy tiện bước vào, chỉ đứng trên bờ để quan sát. Nhưng chúng ta phải đề cao cảnh giác, kiên quyết ngăn cản những bất lợi hướng đến chúng ta.
Thượng Quan Uyển Nhi đứng dậy khoanh tay đi vài bước, lại quay đầu nhìn chăm chú Lý Trân nói:
- Nếu ngươi phát hiện ra bất cứ tình huống nào, phải ngay lập tức thương lượng với ta, ngàn vạn lần không được tự tiện hành động.
Thượng Quan Uyển Nhi buông bỏ cách thức ra lệnh, dùng giọng điệu thương lượng để biểu thị sự tôn trọng đối với Lý Trân. Lý Trân với sự thay đổi thái độ của nàng cảm thấy rất thỏa mãn, khom người cười khẽ:
- Lý Trân nguyện vì Thượng Quan Xá nhân dốc lòng dốc sức bất kể lúc nào.
Thượng Quan Uyển Nhi mặt hơi đỏ lên, hàm răng trắng nõn nhè nhẹ cắn một chút đôi môi đỏ mọng, đôi mắt quyến rũ như sóng, nhẹ nhàng nghiêng mắt nhìn hắn, không biết nàng đang nghĩ đến nơi nào?