Lý Trân không thể nhịn cười, nói với đại tỷ:
- Tỷ muốn Bồ Tát nhận được thành ý của tỷ, rất đơn giản, tỷ quyên một số tiền dầu vừng cho hòa thượng của Văn Thù Viện, để bọn họ thay tỷ ngày đêm tụng kinh phù hộ.
- Nói rất có lý!
Lý Tuyền khen ngợi đệ đệ một câu, nàng lại chần chừ một chút nói:
- Vậy đệ nói xem cần quyên bao nhiêu tiền?
Nàng nghĩ đến muốn mua trang viên, mua xong trang viên, tiền còn lại không có bao nhiêu. Tâm tình hào phóng của nàng bỗng trở nên keo kiệt, quyên mười, hai mươi quan còn được, nếu bắt nàng quyên nhiều quá, thì để cho chồng nàng đọc sách cho tốt đi.
Lý Trân lắc đầu:
- Đệ cũng không biết phải quyên bao nhiêu, chúng ta đi hỏi một chút liền biết.
Lý Trân vừa dứt lời, phía sau có người niệm Phật hiệu:
- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ muốn quyên tiền dầu vừng cho Văn Thù Viện sao?
Lý Tuyền giật mình một cái, quay đầu lại thấy một gã tăng nhân ba mươi mấy tuổi, mập mạp trắng trẻo, một đôi tai lớn tưởng chừng chiếm mất nửa khuôn mặt, vẻ mặt hiền lành, mắt cười híp lại thành một đường,
Lý Tuyền nhướng khóe miệng một chút, lòng nghĩ ngợi:
“Khó trách lỗ tai dài như vậy, ta vừa nói quyên tiền, gã liền nghe thấy.”
- Cái này…Vị sư phụ này, trượng phu ta hôm nay tham gia khoa cử.
- Ta biết, ta biết!Người tham gia khoa cử rất nhiều, sĩ tử đến cầu Bồ Tát phù hộ lại càng nhiều, Bồ Tát sẽ phù hộ không đến rồi, cho nên phải quyên tiền dầu vừng, thể hiện thành ý đối với Bồ Tát, ta nói đúng không?
Lý Tuyền nghe gã nói như đúng rồi, không khỏi hoài nghi nhìn gã một cái:
- Chuyện đúng là như vậy, nhưng mà cần quyên…bao nhiêu tiền?
- Đây là tâm ý, năm quan, mười quan đều có thể, chúng ta không miễn cưỡng.
Lý Trân đứng bên cảm thấy không tin tưởng, liền nói với đại tỷ:
- Tỷ tỷ, hay chúng ta đi về thôi.
Lý Tuyền đã dao động, nếu chỉ quyên có năm quan, mười quan, nàng cũng có thể quyên một ít. Nàng vội vàng kéo đệ đệ một cái:
- Chúng ta đi xem đã rồi nói sau.
Tăng nhân lập tức nhiệt tình dẫn bọn họ đến bên cạnh sườn viện, đến cửa có một gã tăng nhân đối với gã cười nói:
- Sư huynh, lại dẫn đến 2 người nữa.
Trong lòng Lý Tuyền có chút không thoải mái, thì ra gã tăng nhân này chính là chuyên môn lôi kéo người đến quyên tiền, nhìn ngữ khí của bọn họ, không biết đã kéo được bao nhiêu người rồi.
Tuy nhiên đã đến cửa viện, trong lòng Lý Tuyền mặc dù không vui nhưng nàng vẫn đi vào Trắc viện. Trong viện tiếng người ồn ào, làm cho nàng liền cảm thấy hoảng sợ. Trong viện chỉ thấy chật ních sĩ tữ cầu danh, chí ít cũng có ba năm trăm người, mỗi người đều đang đợi quyên tiền dầu vừng để Văn Thù Bồ Tát đặc biệt chiếu cố mình.
Trong viện đã bày ra sẵn bảy tám cái bàn lớn, sau mỗi bàn lớn có một vị lão tăng đang ngồi, vẻ mặt thành khẩn vì sĩ tử chỉ điểm trầm mê:
- Năm trước có ba sĩ tử…
Không ít sĩ tử hoàn toàn tỉnh ngộ, thì ra bản thân mình thi nhiều lần không đỗ là do đối với Bồ Tát không đủ thành kính, một ít sĩ tử quá khích lại hận không thể đem toàn bộ gia thế quyên cho nhà chùa.
- Nữ thí chủ, mời ngồi bên này
Tăng nhân mời Lý Tuyền đang mơ hồ ngồi phía trước một cái bàn dài. Lúc này, Lý Trân thật sự có vài phần hứng thú, hắn cũng muốn nhìn xem vị lão tăng này chỉ điểm bến mê cho đám sỉ tử kia như thế nào.
- Nữ thí cầu Bồ Tát phù hộ cho trượng phu đúng không?
- Đúng vậy, trượng phu ta ngày mốt tham gia khoa cử, hi vọng cao tăng có thể chỉ điểm một chút tiền đồ của hắn.