Chương 213: Nhân chứng bất ngờ
Buổi chiều Lý Trân không có việc gì. Hắn cũng không ra ngoài, ngồi đọc sách một mình trước bàn. Lúc này, quản gia Lâm thúc vội vàng đi vào sân nói:
- Công tử, ngoài cửa có người tìm, bảo là thuộc hạ của người, họ Dương!
Lý Trân nao nao, lập tức nghĩ hẳn là chủ bộ Dương Tín tìm đến mình. Đây còn là lần đầu tiên ông ta tới nhà tìm, chắc phải có chuyện gì quan trọng. Lý Trân đứng dậy đi ra ngoài cửa lớn, chỉ thấy ngoài cửa lớn có một người đang đứng, bộ dạng đen gầy thấp bé, đôi mắt bé tin hin như mắt chuột. Đúng là Dương Tín.
Dương Tín là chủ bộ nội vệ lục phẩm. Ông ta không xuất thân chính quy, mà tiến dần lên từ chức tiểu lại. Nói chung, giữa quan và lại có một khoảng cách rất lớn. Từ lại trở thành quan, không chỉ cần năng lực tốt, mà còn cần nhiều kinh nghiệm và mạng lưới quan hệ rộng. Sau hơn hai mươi năm phấn đấu, Dương Tín mới từ chức lại tiến dần đến chức quan cửu phẩm, lại từ chức quan cửu phẩm tiến dần đến chức quan lục phẩm.
Nếu không có công danh, bình thường chức quan lục phẩm đã là chức cao nhất. Từ lục phẩm trở lên liền thuộc cấp bậc của đại phu, trừ phi có cống hiến đặc biệt, nếu không căn bản không thăng chức được.
Ấn tượng của Lý Trân với Dương Tín vốn không tốt lắm, tướng mạo đáng khinh, vẻ mặt nịnh hót. Nhưng từ khi Thôi Thiếu Dĩnh có dáng vẻ xuất chúng hàng phục Thái Bình công chúa, Lý Trân mới không để ý bề ngoài của Dương Tín nữa.
- Dương chủ bộ, có chuyện gì quan trọng cần tìm ta vậy?
Lý Trân cười bước ra.
Dương Tín thấy Lý Trân đi ra, vội vàng thi lễ, rồi kéo hắn qua một bên, đưa một cái bao màu đỏ cho hắn:
- Thống lĩnh xem cái này trước đã.
Lý Trân mở bao màu đỏ ra, chỉ thấy bên trong là một mũi tên dài ba tấc, phía trên còn cắm một phong thư. Hắn giật mình:
- Đây là cái gì?
- Vừa được phát hiện trên cột gỗ ở quan phòng của thống lĩnh, nhưng không biết có từ khi nào?
Lý Trân không xem thư, mặt sa sầm lại. Lại có kẻ dám bắn tên gắn thư vào quan phòng của mình. Đây chính là một sự uy hiếp đối với hắn.
- Trước tiên đến quan phòng xem sao!
Lý Trân cũng không vội xem thư, mà theo Dương Tín trở về quan sở ở phường Khuyên Thiện, trực tiếp đi vào quan phòng của mình. Dương Tín chỉ vào dấu tên còn lưu lại ở cột gỗ bên tường:
- Khởi bẩm thống lĩnh, tên được phát hiện ở đây.
Lý Trân nhìn dấu mũi tên, mũi tên cắm khá sâu, cắm vào ba phần cột gỗ, tên do nỏ bắn ra. Muốn bắn được như vậy, nhất định phải đứng trong vòng mười bước. Lý Trân nhìn theo hướng tên phóng tới, chỉ thấy trên cửa sổ có một cái lỗ nhỏ, cho thấy tên là từ ngoài cửa sổ bắn vào.
Lý Trân cười lạnh một tiếng, quay đầu nói với Dương Tín:
- Dương chủ bộ có phát hiện gì không?
Dương Tín gật đầu:
- Nếu tên mang theo thư thì không thể bắn ra lỗ nhỏ như vậy, cửa sổ phải bị thủng một lỗ lớn mới đúng. Ta cũng cảm thấy kỳ lạ.
- Không chỉ như vậy, nếu tên bị cửa sổ ngăn cản, thì không thể cắm sâu vào gỗ như thế được. Nếu ta đoán không lầm, hẳn là có kẻ ở trong phòng ta bắn tên.
Dương Tín hơi mất tự nhiên, cuống quít giải thích:
- Tuyệt đối không phải ty chức làm…
Lý Trân không đợi ông ta nói hết, liền xua tay ngăn cản:
- Dương chủ bộ không cần lo lắng. Ta tuyệt đối không có ý ám chỉ ngươi. Mũi tên này cũng phải được hai ngày rồi. Không thì Dương chủ bộ âm thầm điều tra một chút, ta nghi ngờ là người trong nội bộ làm.
Dương Tín thụ sủng nhược kinh, vội vàng thi lễ nói:
- Ty chức đã hiểu.
Lúc này Lý Trân mới mở thư ra, trong thư chỉ có một câu: Lư Võ ở hẻm Nhân Quả. Người này cũng là một trong số đám thích khách.
Lý Trân cau mày. Sau khi xảy ra chuyện hắn đã điều tra ghi chép của nhà trọ, phát hiện có khoảng mười thích khách, nhưng hiện trường chỉ có tám thi thể, còn có hai kẻ chạy thoát. Chẳng lẽ Lư Võ ở hẻm Nhân Quả là một trong số chúng sao?
- Còn nữa, mũi tên này là do ai bắn?
Lý Trân đưa thư cho Dương Tín:
- Dương chủ bộ thấy thế nào?
Dương Tín sốt ruột, xem qua bức thư, cúi đầu nghĩ một lát rồi mới nói:
- Dường như có người cố ý dẫn dắt thống lĩnh, cung cấp cho thống lĩnh vài nhân chứng vật chứng quan trọng.
- Ngươi nghĩ xem liệu có phải là chứng cứ giả không?
Lý Trân lại hỏi.
- Ty chức cảm thấy không phải. Dù sao thống lĩnh cũng là người tận mắt chứng kiến cuộc ám sát, sẽ biết được chứng cứ có phải là giả hay không. Tên Lư Võ này hẳn là thích khách thật sự. Nghe nói Thánh Thượng đã giao vụ án này cho Lai Tuấn Thần. Chắc chắn Lai Tuấn Thần sẽ đến tìm thống lĩnh để tìm hiểu tình hình lúc đó, cho nên phong thư này đã cung cấp cho thống lĩnh một ít manh mối, để thống lĩnh giao lại cho Lai Tuấn Thần.
Dương Tín ngừng một lát rồi nói:
- Ty chức cảm thấy, cho dù thống lĩnh không thèm để ý đến phong thư này, người truyền tin cũng sẽ tiết lộ tin tình báo cho Lai Tuấn Thần.
Lời của Dương Tín khiến Lý Trân phải nhìn ông ta với cặp mắt khác xưa. Phân tích của ông ta hợp tình hợp lý, góc nhìn độc đáo, chả trách Tôn Lễ cực lực tiến cử Dương chủ bộ với mình. Đúng là có chút bản lĩnh.
Lý Trân ngẫm nghĩ một lát lại hỏi:
- Ý của ngươi là, có kẻ cố ý muốn vạch trần chân tướng, đúng không?
Dương Tín gật đầu:
- Đúng là ty chức có ý này. Lúc Thượng Quan xá nhân còn chưa trở về, vụ ám sát đã làm náo động Lạc Dương. Rõ ràng có người đang cố ý làm ầm lên. Ty chức đoán, hẳn là kẻ đối đầu với tên đứng đằng sau vụ ám sát nhân cơ hội ném đá xuống giếng. Nếu thống lĩnh thật sự muốn bắt được thích khách, thì hãy đến hẻm Nhân Quả một chuyến.
Lý Trân trầm tư một lát. Đúng là hắn nên thương lượng với Thượng Quan Uyển Nhi về chuyện này trước.