Minh tiên sinh là người của Võ Tam Tư, được Võ Tam Tư phái đến bên cạnh Võ Thừa Tự. Sau khi Độc Kinh án xảy ra, gã sợ bị Võ Thừa Tự trả thù, không lâu sau thì bất ngờ mất tích, nhưng thật ra là quay trở về Lương Vương phủ của Võ Tam Tư.
- Tham kiến Lương Vương Điện hạ!
Minh tiên sinh cung kính thi lễ.
Võ Tam Tư rất tin tưởng Minh tiên sinh. Lần này việc dụ Võ Thừa Tự đi ám sát Thượng Quan Uyển Nhi cũng là do Minh tiên sinh bày ra. Gã hiểu rất rõ nhược điểm của Võ Thừa Tự, thành công khiến Võ Thừa Tự mắc bẫy.
- Không biết tại sao, ta cảm thấy rất bất an, luôn cảm giác chuyện này có sơ hở rất lớn. Nhưng ta lại không thể tìm ra sơ hở ở đâu. Tiên sinh có thể chỉ cho ta không?
Minh tiên sinh khẽ cười nói:
- Ta có thể hiểu được sự lo lắng của Điện hạ. Dù sao Thánh Thượng cũng chú ý đến chuyện này. Một khi Thánh Thượng phát hiện ra chân tướng, Điện hạ cũng không giải thích nổi.
Võ Tam Tư nhíu mày:
- Thánh Thượng sẽ phát hiện ra chân tướng sao?
Minh tiên sinh cười cười:
- Hẳn là Điện hạ đang lo lắng Thượng Quan Uyển Nhi!
Cái gọi là ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, một câu của Minh tiên sinh liền khiến Võ Tam Tư chợt tỉnh ngộ. Đúng là như vậy, cái mà y lo lắng chính là Thượng Quan Uyển Nhi. Y vốn liên thủ với Thượng Quan Uyển Nhi đối phó Võ Thừa Tự, nhưng vì để ném đá xuống giếng, hoàn toàn lật đổ Võ Thừa Tự, y không tiếc bán rẻ Thượng Quan Uyển Nhi.
Điều này khiến y thấy rất bất an. Y hiểu thủ đoạn của Thượng Quan Uyển Nhi. Nếu nàng ta phát hiện ra chân tướng, thì sao có thể tha cho mình được. Võ Tam Tư trầm ngâm một lát nói:
- Ta giao nhân chứng quan trọng cho Lý Trân, có phải hơi thất sách hay không?
Lúc trước Minh tiên sinh khuyên Võ Tam Tư dừng lại, không cần can dự quá sâu vào việc này. Nhưng Võ Tam Tư không chịu nghe, mà phái người tìm cho được thích khách đã trốn thoát là Lư Võ, giấu hắn trong hẻm Nhân Quả, cuối cùng giao cho Lý Trân.
Tuy làm thế có thể trực tiếp khiến Võ Thừa Tự bị bại lộ, nhưng đồng thời cũng sẽ liên lụy đến Võ Tam Tư, khiến y khó giải thích với Thánh Thượng. Cho đến lúc này, Võ Tam Tư mới ý thức được bản thân đã thất sách.
Minh tiên sinh thầm thở dài một tiếng, đành phải an ủi y:
- Tình thế còn có xoay chuyển được. Tên thích khách kia cũng không biết là Điện hạ sắp xếp. Chỉ cần gã không khai ra Điện hạ, Điện hạ có thể kiên quyết phủ nhận. Tuy nhiên Điện hạ phải lập tức dừng lại, đừng để kẻ nào phát hiện Điện hạ có liên quan đến việc này.
Võ Tam Tư gật đầu:
- Tiên sinh nói phải. Ta không thể dây dưa với chuyện này nữa. Đúng lúc Thánh Thượng ra lệnh cho ta xây dựng lại Minh Đường. Ta phải đặt hết tâm trí vào việc này.
Minh tiên sinh cười nói:
- Thuộc hạ còn có một đề nghị, có thể khiến Điện hạ được đánh giá cao trước mặt Thánh Thượng.
Võ Tam Tư phấn chấn hẳn lên, vội hỏi:
- Đề nghị gì, mời tiên sinh nói!
Minh tiên sinh bình tĩnh nói:
- Thánh Thượng ban cho Tiết Hoài Nghĩa đống của cải khổng lồ. Nhưng thuộc hạ tin rằng người có bản ghi chép rõ ràng. Sau khi số của cải này được thu hồi, có lẽ Thánh Thượng sẽ phái người đối chiếu. Thuộc hạ đề nghị Điện hạ hãy nghĩ cách để lấy được bản ghi chép đó. Trước tiên Điện hạ hãy đích thân thẩm tra đối chiếu, sau đó tìm lại số của cải trong bản ghi chép rồi giao cho Thánh Thượng. Như vậy có thể thấy Điện hạ một xu cũng không màng , đủ để khiến Thánh Thượng phải nhìn Điện hạ với cặp mắt khác xưa. Giấc mộng thống nhất của Điện hạ chính là từ những lời đánh giá này mà dần trở thành hiện thực.
Lời của Minh tiên sinh khiến Võ Tam Tư đột nhiên tỉnh ngộ. Y vừa mừng vừa sợ. Y đứng dậy thi lễ với Minh tiên sinh:
- Nếu có ngày ta hoàn thành sự nghiệp thống nhất thiên hạ, ta nhất định sẽ phong tiên sinh làm Đế sư!