Chương 216: Án binh bất động

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Màn đêm dần buông xuống, người phụ trách điều tra vụ án Thượng Quan Uyển Nhi gặp thích khách là Lai Tuấn Thần đã quay trở về thành Lạc Dương trước khi trời tối. Tuy Lai Tuấn Thần rất mệt mỏi vì phải đi đường xa, nhưng y lại không che giấu được sự vui sướng và đắc ý trong mắt mình. Thánh Thượng ra lệnh cho y điều tra việc Thượng Quan Uyển Nhi gặp thích khách. Đây không chỉ chứng tỏ sự tín nhiệm đối với y, mà còn cho y một tín hiệu rõ ràng, y sẽ không phải chịu ảnh hưởng của vụ án Tiết Hoài Nghĩa. Đây không khác gì việc đưa cho Lai Tuấn Thần một viên thuốc an thần. Dù y là quân sư của Tiết Hoài Nghĩa, trong đống thư từ bị tịch thu của Tiết Hoài Nghĩa còn có cả chứng cớ về việc Lai Tuấn Thần bày mưu tính kế cho Tiết Hoài Nghĩa, nhưng chỉ cần Thánh Thượng còn cần dùng đến y, thì cho dù y là đồng đảng của Tiết Hoài Nghĩa thì cũng sẽ không bị truy cứu. Việc này khiến Lai Tuấn Thần nhẹ nhõm hẳn ra. Y liền cố gắng hết sức điều tra vụ án Thượng Quan Uyển Nhi gặp thích khách. Trước tiên y đến nhà trọ xảy ra vụ ám sát, thẩm vấn trưởng quầy và tất cả tiểu nhị lại lần nữa, đồng thời cũng cho đào đống thi thể đã được mai táng lên để kiểm tra. Kết quả làm y hơi chán nản. Y không tìm được quá nhiều manh mối. Đầu mối duy nhất chính là mười tên thích khách thì đã có tám tên bị giết, hai tên trốn thoát. Đúng lúc đó, y đang ở nhà trọ gần đấy thì không ngờ gặp được Võ Phù Dung đang dẫn theo mười mấy tên gia tướng Võ thị. Cho dù khi Võ Phù Dung phát hiện ra bọn y thì đã nhanh chóng rời đi. Nhưng Lai Tuấn Thần khôn khéo vẫn nhận ra, có khi Võ Phù Dung đến tìm hai tên thích khách trốn thoát kia. Đúng là thú vị, chẳng lẽ đám thích khách này do Võ Thừa Tự phái tới sao? Thật ra đám thích khách ám sát Thượng Quan Uyển Nhi khá dễ đoán, hoặc là của Thái Bình công chúa, hoặc là của Võ Thừa Tự, hoặc là của Võ Tam Tư, thậm chí còn có lời đồn là do dư đảng của Tiết Hoài Nghĩa gây nên. Lai Tuấn Thần biết không thể nào có khả năng này. Với bản tính bạc tình bạc nghĩa của Tiết Hoài Nghĩa, làm gì có chuyện có dư đảng nguyện vì y mà liều mạng báo thù. Trong đó Thái Bình công chúa và Võ Thừa Tự khả nghi nhất. Dù sao Thái Bình công chúa vẫn luôn thèm muốn vị trí của Thượng Quan Uyển Nhi. Nhưng với địa vị và lòng dạ của Thái Bình công chúa, cho dù có muốn làm, nàng ta cũng sẽ mượn tay kẻ khác, tuyệt đối sẽ không tự mình động thủ. Cho nên sau khi suy nghĩ kỹ càng, thì khả năng lớn nhất là do Võ Thừa Tự làm, cộng thêm việc Võ Phù Dung dẫn theo gia tướng Võ thị đến gần hiện trường vụ ám sát, Lai Tuấn Thần gần như chắc chắn Võ Thừa Tự là hung thủ. Nhưng không có chứng cớ hay nhân chứng, cho dù có chắc chắn thế nào cũng không được. Lai Tuấn Thần trầm tư suốt cả quãng đường. Y cảm thấy hai tên thích khách đã chạy trốn chính là nhân vật then chốt. Nếu có thể bắt được bọn chúng, y có thể nắm chắc vụ án này rồi. Đương nhiên Lai Tuấn Thần sẽ không thành thật kết án rồi báo cáo với bề trên. Đây cũng không phải tác phong làm việc của y. Y làm bất cứ chuyện gì, cũng phải nghĩ đến lợi ích của mình trước tiên. Vụ án Thượng Quan Uyển Nhi gặp thích khách lần này cũng thế. Phải làm thế nào để đạt được lợi ích lớn nhất mới là chuyện quan trọng với y. Lai Tuấn Thần dẫn theo một đám thủ hạ vừa mới tiến vào thành Lạc Dương, tâm phúc dưới trướng của y là Triệu Ấn đã phi ngựa chạy ra đón. Triệu Ấn phụ trách tìm hiểu tình hình của Lạc Dương. Lai Tuấn Thần biết gã ra tận nơi đón mình, chắc chắn là có chuyện quan trọng cần bẩm báo. - Có chuyện gì sao? Lai Tuấn Thần hỏi. Triệu Ấn kéo Lai Tuấn Thần qua một bên, thấp giọng nói: - Ty chức nhận được tin, xế chiều hôm nay, Lý Trân dẫn theo mười mấy binh sĩ nội vệ đến hẻm Nhân Quả ở phường Đồng Đà bắt được một người. Lai Tuấn Thần nhướn mày: - Hắn bắt được ai? - Cụ thể là ai ty chức cũng không biết. Nhưng ty chức lại nhận được tin từ chỗ Vạn Quốc Tuấn, bọn chúng cũng rất chú ý đến kẻ mà Lý Trân bắt được. Nghe nói có thể có liên quan đến vụ ám sát lần này. Lai Tuấn Thần cả kinh, chẳng lẽ kẻ mà Lý Trân bắt được, chính là một trong hai tên thích khách trốn thoát sao? Đây chính là tin tức vô cùng quan trọng. Nếu đúng là vậy, chỉ sợ vụ án này không còn việc của mình nữa. Đây cũng không phải là kết quả mà y muốn. Lai Tuấn Thần trầm tư một lát rồi hỏi: - Giờ Lý Trân đang ở đâu? - Còn đang ở quan sở của phường Khuyên Thiện. Lai Tuấn Thần quyết định thật nhanh, nói: - Ta đi tìm hắn đòi người!