Chương 72: Địch tướng gặp họa
Sáng sớm hôm sau, tửu phường của Vương Nguyên Bảo đưa tới năm trăm thùng rượu nho Cao Xương thượng hạng khiến quán rượu Nhã Sĩ Cư lập tức trở nên náo nhiệt. Lý Tuyền và tiểu nhị bận rộn vận chuyển hàng hóa, Lý Trân và Tửu Chí bụng làm dạ chịu gia nhập trong đội ngũ vận chuyển.
Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc trường bào màu xám đầu đội bình khăn xuất hiện trước quán trước, đang khoanh tay đánh giá bảng hiệu của quán.
Vừa lúc Tửu Chí từ bên trong đi ra, y cảm thấy người đàn ông này nhìn rất quen mắt, liền tiến lên hỏi:
- Vị tiên sinh này, hình như chúng ta đã gặp nhau thì phải?
Người đàn ông khẽ mỉm cười:
- Chúng ta đương nhiên đã gặp rồi, thanh chủy thủ kia Tửu lão đệ dùng quen chưa?
- Hoá ra là ngươi. . . .
Tửu Chí cả kinh nhảy dựng lên, xoay người như một trận gió chạy vào quán rượu, hô lớn:
- Lão Lý, cứu tinh của chúng ta đến rồi!
Người đàn ông trung niên này chính là Cao Diên Phúc. Vài ngày trước ông ta tham dự trù bị lễ mừng sinh nhật Hoàng đế, bận rộn vô cùng, hôm nay mới rảnh một chút tới gặp Lý Trân.
Lúc này, Lý Trân bước nhanh từ trong quán rượu ra, nhìn thấy Cao Diên Phúc, hắn không kìm nén được sự kích động trong lòng, tiến lên khom mình thi lễ:
- Vãn bối tham kiến Cao phủ quân!
- Quả nhiên ngươi đã đến Lạc Dương rồi!
Cao phủ quân gật đầu cười.
- Mời Phủ quân vào trong quán ngồi.
Lý Trân vội vàng mời Cao Diên Phúc vào quán rượu. Hai ngày nay Lý Tuyền nhìn đệ đệ có bạn bè ùn ùn kéo đến đã quen rồi.
Nàng đang bận tháo rượu, cũng không có thời gian đi tiếp đón khác của đệ đệ. Người giúp việc của nàng thật sự không đủ, liền kéo lại Tửu Chí:
- Mập à, đệ cũng đừng đi nữa, nhanh giúp đại tỷ tháo rượu!
Tửu Chí bất đắc dĩ phải tiếp tục khiêng thùng rượu đưa đi hầm rượu. Lý Trân mời Cao Diên Phúc đến hậu đường ngồi xuống, rót cho ông ta một chén trà nóng:
- Tôi nghe Cao tiểu đệ nói, lúc này Phủ quân bề bộn nhiều việc.
- Tham dự lễ mừng dự bị ngày sinh của Thánh thượng, so với bình thường thì bận hơn chút.
Cao Diên Phúc đánh giá quán rượu một chút, lại hỏi:
- Đây là cửa hàng của ngươi à?
- Là cửa hàng của đại tỷ tôi. Tỷ ấy cũng vừa mới mua được.
- Ta nói rồi, hôm trước ngươi vừa đến Lạc Dương, sao mà mở cửa hàng chứ.
Hai người hàn huyên hai câu, Cao Diên Phúc có việc phải về, liền trầm ngâm một chút nói:
- Ta nghe Cao lực sĩ nói đến chuyện của ngươi, ngày hôm qua vừa lúc ta gặp được Ngụy vương, liền nói chuyện này với y.
Trong lòng Lý Trân rất khẩn trương, chuyện này quan hệ đến tiền đồ vận mệnh của hắn. Giờ tất cả hy vọng của hắn đều ký thác trên người của Cao Diên Phúc rồi.
Cao Diên Phúc liếc mắt nhìn hắn, cười nói:
- Cũng không cần khẩn trương như vậy, sự việc tuy rằng không thể giải quyết ngay, nhưng ít ra cũng sẽ không chuyển biến xấu nữa.
- Ông ta nói thế nào?
Lý Trân hỏi.
- Ngụy vương đã đáp ứng quan phủ hủy bỏ bản án, tuy nhiên cái chết của Võ Thuận, y vẫn muốn một câu trả lời rõ ràng.
Lý Trân lập tức dài thở phào nhẹ nhõm. Quan phủ hủy bỏ bản án, trong sạch của hắn rốt cục được bảo vệ mới là đặc biệt quan trọng.
Nếu hắn có bản ghi chép phạm tội của quan phủ, vậy thì các loại tiền đồ võ cử...sẽ tan thành bọt nước. Triều đình tuyệt đối không dùng người từng có ghi chép phạm tội.
- Ông ta muốn câu trả lời như nào?
Lý Trân lại hỏi.
- Ta nghe Lực Sĩ nói, chưa rõ thân phận người giết Võ Thuận, ngươi cũng không động thủ, đúng không?
- Đúng là như thế!
- Ý của Ngụy Vương là, nếu người không phải do ngươi giết, vậy ngươi phải tìm ra hung phạm, giao chứng cứ cho y, chuyện này coi như bỏ qua. Nếu không, y chỉ có thể rằng Võ Thuận là ngươi giết, ngươi hiểu được ý tứ của ta không?
Lý Trân yên lặng gật đầu, nói cách khác, chuyện này không truy cứu trước mặt quan phủ, mà là đang lén giải quyết, nhưng bảo hắn đi đâu tìm hung thủ thật sự giết Võ Thuận đây?
Lý Trân lại nghĩ tới Địch Yến, chẳng lẽ còn phải tìm được người thần bí kia sao?
Cao Diên Phúc vừa cười nói:
- Ngươi cũng không cần quá lo lắng. Tuy rằng Võ Thừa Tự không chịu nhả ra, nhưng hắn dù sao cấp cho cũng nể mặt ta, chỉ cần có thời gian sẽ từ từ tìm được.
- Đa tạ Cao phủ quân đã giải quyết phiền toái lớn này cho vãn bối.
Trong lòng Lý Trân cảm kích, Cao Diên Phúc giúp hắn hủy bỏ bản án, này quan phủ, đây đã là một ân tình lớn, hắn không thể yêu cầu xa vời nhiều hơn.
Lúc này, Cao Diên Phúc đứng lên nói:
- Ta còn phải về cung, sẽ đến thăm ngươi sau. Có khó khăn gì cứ đến quý phủ tìm Lực Sĩ, hắn sẽ tận lực trợ giúp ngươi.
- Đa tạ phủ quân quan tâm!
Lý Trân tiễn Cao Diên Phúc ra quán rượu, lúc này một chiếc xe ngựa chạy đến, Cao Diên Phúc lên xe ngựa, cười với Lý Trân. Xe ngựa khởi động, nhanh chóng rời quán rượu.
Lúc này, Tửu Chí chạy lên trước, vội hỏi:
- Thế nào rồi?
- Võ Thừa Tự đáp ứng rút vụ án rồi.
Tửu Chí kích động đến nỗi kêu to, nhảy múa tại chỗ. Như vậy, cha mẹ y cũng sẽ không bị vụ án này liên lụy rồi.
Lý Trân lại thầm cười khổ, tuy rằng quan phủ rút án, nhưng nếu không tìm được hung phạm, Võ Thừa Tự sẽ bỏ qua cho bọn hắn sao!
... . .
Hoàng thành Thái Sơ cung, Đại Đường Hoàng đế Võ Tắc Thiên đang ngồi trong điện Trinh Quán dùng bữa tối.
Trải qua vô số mưa gió Võ Tắc Thiên đã tới tuổi thất tuần, nhưng bà có thuật dưỡng nhan, tuy rằng tóc bạc nhiều nhưng làn da lại non mềm như thiếu nữ, khóe mắt không hề có nếp nhăn nào, hai gò mà tròn trịa xinh đẹp tuyệt trần.
Võ Tắc Thiên mặc long bào cửu chương màu vàng, đầu đội Phù dung quan tơ vàng. Bà vừa dùng bữa, vừa chuyên tâm nghe Nữ Xá Nhân Thượng Quan Uyển Nhi báo cáo.
Thượng Quan Uyển Nhi năm nay ước ba mươi tuổi, thanh tú xinh đẹp, tính cách dịu dàng trí tuệ. Nàng là nội quan trong cung, nắm giữ quyền Chế cao của Võ Tắc Thiên, quyền thế rất lớn, được bách quan xưng là Nội Xá Nhân, cũng được xưng là Cân Quắc Tể tướng.
- Lương Vương dâng tấu, nguyện dẫn Tứ Di thủ lĩnh lấy đồng thiết đúc Thiên Khu, dựng ở ngoài Đoan Môn, ca tụng công đức của bệ hạ. Nhóm Tướng quốc Nghị Sự đường đều đã thông quá, Tô Tướng quốc và Lý Tướng quốc xin bệ hạ an bài sớm để kịp.
Võ Tắc Thiên khẽ uống một ngụm rượu nho mầu sáng đậm rực rỡ, buông chén ngọc, hỏi:
- Địch Nhân Kiệt nói như thế nào?
- Ông ta nói chỉ sợ đồng trong kinh không đủ.
Võ Tắc Thiên mỉm cười,:
- Y sợ hao tài tốn của thì có.
Dừng một chút, Võ Tắc Thiên lại hỏi:
- Vậy khanh nghĩ sao?
Thượng Quan Uyển Nhi khom người thi lễ:
- Bệ hạ, Thiên Đường chưa xây xong, lại xây dựng Thiên Khu, Uyển nhi chỉ sợ nhân viên hoàng cung hỗn tạp, bất lợi đối với an toàn trong cung. Uyển nhi đề nghị trước tiên xây dựng xong Thiên Đường, rồi hẵng xây dựng cải tạo Thiên Khu.
Võ Tắc Thiên ngẫm nghĩ một chút nói:
- Việc này không vội định luận, đợi trẫm nghĩ kỹ rồi quyết định sau.
- Uyển nhi tuân chỉ!
Lúc này, thị nữ thân cận của Võ Tắc Thiên Vi Đoàn Nhi tiến lên hành lễ nói:
- Bệ hạ, Địch tướng quốc đến hiến thọ lễ, là Kinh Phật thủ thư của Âu Dương Tuân.
Vi Đoàn Nhi là tỳ nữ thân cận của Võ Tắc Thiên, tuổi chừng 25~26 tuổi, thông minh mỹ mạo, cực kỳ lanh lợi, hơn nữa am hiểu sâu cuộc sống và thói quen của Võ Tắc Thiên, rất được Võ Tắc Thiên sủng ái, cũng cho nàng quyền lực thật to, nàng thậm chí có thể tiến vào tấu sự trong lúc Võ Tắc Thiên đang bàn quốc sự.