Chương 73: Địch yến cầu cứu

Cao Nguyệt
Nguồn: truyenfull.vision
Lý Trân và Tửu Chí nhanh chóng nhận ra trong quán rượu này mình là người thừa, trong quán rượu chỉ còn lại một khe hở, đều bị Lý Tuyền ních đầy rượu rồi. Ngay cả cái phòng bé con con mà hai người bọn họ ở cũng chất bảy tám thùng rượu rồi, cuối cùng hai người bọn họ chỉ còn cách là ngủ ở dưới đất. - Lão Lý, tối qua ta mơ thấy mình bị chết đuối trong vạc rượu, Mập gia ta cũng tan chảy thành rượu luôn. Qua một đêm ngủ ở quán rượu, Tửu Chí chỉ thấy lưng mình đau hơn bao giờ hết, y ngồi dậy, lấy tay day day vùng thắt lưng rồi nói: - Hay là chúng ta đi tới nhà trọ đi! Gần đây thôi cũng được. - Nhà ngươi rốt cuộc cũng đưa ra được ý kiến nghe có vẻ có lý đó. Lý Trân thực ra cũng không chịu được khi phải ngủ ở quán rượu này, hắn biết đại tỷ kiểu gì cũng sẽ bù lại những khoản lỗ của hai tháng trước. Nhân dịp giá rượu tăng cần phải tranh thủ kiếm một khoản lớn, nhưng cũng không thể vì thế mà ngược đãi lão đệ của mình như vậy được. - Khi nào ăn cơm trưa thì nói với tỉ tỉ, chúng ta có thể dọn ra ngoài và tỉ ta sẽ có thêm chỗ trống để đặt thêm bốn thùng rượu. - Sáu thùng đi, hay là ít nhất cũng phải năm thùng chứ, ta béo như thế này ít thì cũng phải chiếm diện tích của ba thùng rồi. - Này! Giọng của Lý Tuyền từ dưới lầu vọng lên: - A Trân xuống đây, có người cần tìm nè. Trong quán rượu vốn đã chẳng có chỗ mà đặt chân rồi, Lý Tuyền đứng giữa hai thùng rượu liếc nhìn tiểu cô nương đang đứng ở ngoài cửa. Tiểu cô nương này đang đi qua đi lại trước cửa quán rượu, gọi đệ của mình là Lý đại ca, tỏ ra thân thiết như vậy song lại không chịu nói thêm vài câu với mình, thật là làm cho Lý Tuyền thêm mất hứng. Hơn nữa tiểu cô nương này lưng lại đeo kiếm, điều này thật không phù hợp với thẩm mĩ của Lý Tuyền, mặc dù dung mạo và vóc dáng của cô nàng cũng không tồi, chỉ có điều… Cái kiểu con gái mà đeo kiếm sau lưng thế kia khiến Lý Tuyền liên tưởng đến Đôn Hoàng có Lư Nhị Nương được xưng là “Phong nương” đó, cả ngày chỉ thích đeo kiếm đi dạo loanh quanh trong thành, ba mươi mấy tuổi rồi mà vẫn chưa lấy chồng. Vô hình chung trong mắt Lý Tuyền, tiểu cô nương này đã để lại ấn tượng không tốt lắm trong lần đầu gặp mặt. - A Trân, đệ sao vẫn còn chưa xuống vậy. Lý Tuyền gọi lớn, giọng điệu như không còn nhẫn nại được nữa. - A tỷ, tỷ để đầy rượu trên gác như thế này, đệ làm sao mà xuống được đây? Lý Trân nói giọng trách móc, nhảy thẳng từ tầng hai xuống, nhảy vào khe hẹp giữa hai thùng rượu đó. - Ờ ta quên mất, các đệ có thể nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống mà. Lý Tuyền nháy mắt với hắn, rồi liếc nhìn ra phía cửa lớn: - Có lẽ là người thương của nhà ngươi đó. Lúc này, tiểu cô nương đang đứng ở ngoài cửa đã nhìn thấy hắn bèn vội vàng gọi lớn: - Lý đại ca. Hóa ra là Địch Yến, Lý Trân nhìn xung quanh nhưng chẳng tìm thấy chỗ nào có thể đi cả, chỉ có thể nhảy lên trên quầy, chạy vài bước rồi nhảy ra ngoài. Lý Tuyền tức giận đập bàn nói: - Nhà ngươi dám nhảy lên trên quầy mà đi à, tên tiểu tử thối này, ngươi chẳng lẽ không còn biết phép tắc quy củ là gì sao? - Yến cô nương, sao muội lại tới đây, đã xảy ra chuyện gì? Lý Trân nhìn thấy trong ánh mắt Địch Yến có gì đó rất lo lắng liền mơ hồ đoán được đã xảy ra chuyện gì đó rồi. - Lý đại ca, cha của muội bị Lai Tuấn Thần bắt đi rồi! Địch Yến mắt rưng rưng muốn khóc. Lý Trân nghe thấy Lai Tuấn Thần bắt người, trong lòng hắn cũng thầm có chút kinh ngạc, Lai Tuấn Thần là kẻ nổi tiếng tàn độc ở Đại Đường, nếu như đúng là Địch Nhân Kiệt bị gã bắt đi thì phen này quả là lành ít dữ nhiều rồi. Hắn vội vàng nói: - Muội cứ bình tĩnh, nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì rồi? - Muội cũng không biết chuyện gì đã xảy ra nữa! Địch Yến nước mắt lưng tròng, nức nở nói: - Tối hôm qua, quân lính đến bao vây Địch gia phủ, Lai Tuấn Thần dẫn người xông vào trong phủ, cha muội chỉ kịp nói mấy câu đã bị bọn họ bắt đi rồi. - Nhưng….ta cũng không có cách nào để cứu phụ thân muội ra cả. Lý Trân đúng là lâm vào cảnh khó, hắn thực lòng muốn giúp Địch Yến, nhưng vì hắn vừa mới đến Lạc Dương, vẫn còn lạ nước lạ cái thì sao có thể cứu người được đây. Suy nghĩ một lát, Lý Trân nói: - Vậy thì ta lại tới Cao phủ một lần nữa xem sao, nhờ Cao Diên Phúc giúp đỡ. Lúc này, Địch Yến cũng đã bình tĩnh trở lại, nàng lắc đầu: - Lý đại ca, ta đến tìm huynh không phải là vì muốn nhờ huynh đi cứu người, mà lo lắng rằng bọn chúng sẽ âm thầm giết chết cha ta trong lao tù. Tửu Chí đứng bên cạnh cũng bước lên và nói: - Địch muội nói đúng, bọn súc sinh kia nhất định sẽ xuống tay trong tù, trong ngục thì không có chuyện gì là không thể xảy ra, Lý Trân, chúng ta đi thôi. Lý Trân cũng hiểu ý của Địch Yến, nàng hi vọng có thể trà trộn vào trong ngục, có cơ hội để âm thầm giúp đỡ Địch Nhân Kiệt, nhưng làm thế nào để có thể vào được trong ngục đây? - Yến cô nương, bọn ta đây rất sẵn lòng vì cha nàng mà làm một việc có ích gì đó, nhưng chỉ có điều….chúng ta làm thế nào để có thể vào được ngục đây. Địch Yến cũng bị làm khó rồi, nàng một lòng muốn bảo vệ cho phụ thân, nhưng vẫn chưa tìm ra cách nào cụ thể cả. Lý Trân và Tửu Chí mới đến Lạc Dương, đất khách quê người, bọn họ làm sao có thể tìm ra cách để trà trộn vào trong ngục được đây, chỉ có mỗi một cách là bọn họ cố ý gây án rồi bị nhốt vào ngục thôi, nhưng sao có thể làm như vậy được. Về chuyện này nàng đã suy nghĩ chưa chu toàn, trong lòng Địch Yến lại càng thêm rối bời, tâm trạng ảo não, giờ phải làm sao đây? Nàng cúi đầu nghĩ một lát rồi nói: - Nếu không thì bây giờ ta về nhà và bàn bạc lại với ca ca, xem các huynh ấy có cách nào khác không. Địch Yến xoay người bước đi, Lý Trân bỗng nhiên chợt nhớ ra một chuyện, liền vội vàng nói: - Đừng cuống, có lẽ ta tìm ra cách rồi. Lý Trân nghĩ tới việc hai ngày trước Trương Hi đã từng nói với hắn. Tôn Lễ được lên chức, giờ đã là Đại Lý Tự thừa rồi, nếu như có việc gì liên quan đến nhà lao, có thể tìm y nhờ giúp đỡ, như vậy có được không? Nghĩ đến đây, hắn nói với Địch Yến: - Thật là đúng dịp, trước đây không lâu ta đã từng cứu mạng một người, người này hiện đang nhậm chức ở Đại Lý Tự, ta có thể tìm người này để nhờ y giúp đỡ. … . . Tôn Lễ có phụ thân là Binh bộ Thị lang Tôn Nguyên Hanh, vừa mới được triều đình phong là Bình Chương sự và tương lai còn có thể lên đến chức Tể tướng. Tôn Nguyên Hanh có quan hệ rất tốt trong triều đình, con trai của ông ta là Tôn Lễ làm thị vệ ở trong cung, trước đây từng là thất phẩm Thái tử Thiên ngưu Trực trường, nhờ có công bảo vệ Cao Diên Phúc nên được thăng lên làm Giáo Úy. Tôn Nguyên Hanh nhờ vào mối quan hệ của mình trong triều đình mà kéo được con trai của mình vào Đại Lý Tự làm chủ quản giám ngục. Tuy cũng chỉ là quan ở mức trung bình thôi nhưng đây là chức vụ có thực quyền trong tay, nếu như so với chức thị vệ hư phẩm thì chức này oách hơn nhiều. Chỉ cần phấn đấu tốt trong vòng 4-5 năm thì sau này còn có thể về làm quan đứng đầu một huyện ấy chứ. Mặc dù là nhờ có mối quan hệ của cha mình mà y mới được thăng chức, nhưng bản thân Tôn Lễ cũng là một người ân oán phân minh, biết cách sống. Khi Trương Hi dẫn Lý Trân tới gặp y thì Tôn Lễ bằng lòng luôn không hề mảy may một chút do dự nào.