Người nọ có vẻ khinh thường khi thấy nhóm Tân Phong Hi không biết gì về tin tức này, liếc nhìn bọn họ rồi nói: “E rằng nói ra chắc các ngươi sẽ bị dọa mất”
Tân Nghĩa gần như cạn lời. Huynh đệ này, ngươi cứ nói ra để bọn ta giật mình đi chứ!
Người nọ cười khà khà và nói: “Đã xác nhận sẽ có hai vị tiên tử đến thành Nặc Lạp.
Hai vi tiên tử?
Tân Nghĩa và những người khác sững sờ một lúc rồi chợt hiểu ra. Trên đời này, người được gọi là tiên tử nổi tiếng khắp thiên hạ thì chỉ có thể là hai người kia. “Không ngờ hai nàng cũng đến đây để xem náo nhiệt. Nguyệt nói xong không khỏi liếc nhìn Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi
Tân Phong Hi vẫn chưa nhận ra hai tiên tử đó là ai, bèn nghi hoặc nhìn Trần Thập. Trần Thập lập tức giải thích cho nàng: “Bích Tiên Môn và Lệ Vân Sơn
Chưởng môn của Bích Tiên Môn, Cảnh Mộng, được gọi là Mộng Bích tiên tử.
Nhưng rõ ràng hai người đàn ông này không phải tỏ vẻ si mê nhỏ dãi với Mộng Bích tiên tử, bởi vì dù Mộng Bích tiên tử đẹp tuyệt trần thì cũng đã hơn ba mươi tuổi rồi.
Tần Phong Hi hoàn toàn không ngờ rằng bọn họ vừa nhắc về Lưu Vân tiên tử khi ở trong hang núi, gặp thuật cơ quan của Lệ Vân Sơn, vừa ra ngoài thì đã nghe tin tức về Lưu Vân tiên tử Tố Lưu Vân.
Tần Phong Hi liếc nhìn Lệ Tử Mặc, mỉm cười trêu tức. Chẳng lẽ hắn cố tình để lộ tin tức ra ngoài, sau đó người ta bôn ba đường dài chạy tới đây?
Người còn lại thì sao? Nàng lại khá mong chờ người đó. “Cho ta hỏi Thánh nữ Thiên Sơn có đến không?”
Chỉ có Trần Thập và Tân Nghĩa mới nhận ra khi hỏi câu này, trong đôi mắt bình tĩnh thậm chí hơi tươi cười của cô nương nhà họ lại lóe lên sát khí lạnh lẽo.
Bọn họ hoàn toàn tin rằng nếu lần này Nạp Lan Mộng Như đến thành Nặc Lạp, cô nương nhà họ nhất định sẽ ra tay giết đối phương.
Hai người đàn ông kia liếc nhìn Tần Phong Hi rồi lắc đầu. “Bọn ta không nghe nói Thánh nữ sẽ đến. Ồ, thật đáng tiếc.
Tần Phong Hi hơi thất vọng. Chẳng lẽ Nạp Lan Mộng Như biết nàng ở đây, lại tưởng rằng chắc chắn nàng sẽ chết trong tay tộc Người Quỷ, hoặc bị họ tra tấn đến tàn tạ, nên mới cố ý tránh mặt để giữ gìn thanh danh sao?
Song không nhắc đến Nạp Lan Mộng Như, có lẽ ngay cả hai vị tiên tử này cũng rất ghét nàng. Bích Tiên Môn chính là “công trạng vĩ đại” khiến Tần Phong Hi kết thù với nhiều người. Khi ở băng nguyên, nàng đã từng kết oán với cháu gái Cảnh Tinh Nghiên của Mộng Bích tiên tử.
Ngoài ra vẫn còn một người, đó là đệ tử của Mộng Bích tiên tử, Lệ Tiêu Lan, người vốn có khả năng cao sẽ được gả cho hoàng tử Đông Thanh Đông Thời Lâm.
Có lẽ lúc nào Lệ Tiêu Lan cũng muốn lột da, rút gân và uống máu Tần Phong Hi. Song thiết nghĩ Lệ Tiêu Lan không đủ sức gây ra sóng gió gì được nữa, hơn nữa không biết nàng ta còn sống hay không. Bị chặt mất một tai và một cánh tay, cho dù nàng ta chưa chết hẳn thì cũng không dám ra ngoài lung tung.
Chắc chắn Cảnh Tinh Nghiên là một trong số những người thực sự có thể thuyết phục Mộng Bích tiên tử báo thù. Người ta nói Mộng Bích tiên tử đối xử với nàng như nữ nhi ruột thịt, nữ nhi bị ức hiếp, làm cha làm mẹ sao có thể không ra mặt đòi lại công bằng cho con?
Còn về phần Tố Lưu Vân, dù chưa từng gặp mặt nhưng Tần Phong Hi không chờ mong gì cả. Với bản tính thích gây thù chuốc oán của nàng ta, cộng thêm việc Lưu Vân tiên tử vốn được nhiều người trong điện Cửu Tiêu nhận định là ứng cử viên đủ tư cách tranh giành ngôi Hoàng hậu với Nạp Lan Mộng Như nhất, chắc chắn nàng và Lưu Vân tiên tử không thể hòa thuận.
Đây đúng là một cuộc tụ họp của những kẻ thù. Nghĩ đến đây, Tần Phong Hi không khỏi thở dài. Nàng còn chưa nói gì thì đã nhận được ánh mắt cảnh cáo của Đế quân. “Phong Hi, tốt nhất nên kiềm chế những suy nghĩ lung tung của nàng lại đi”
Lệ Tử Mặc quyết định “cảnh cáo” nàng trước. Nếu nàng còn tiếp tục nghi ngờ tấm lòng của hắn, hắn thật sự không ngại nuốt nàng vào bụng ngay.
Bị ánh mắt sâu thẳm và nguy hiểm của hắn nhìn chằm chặp, Tân Phong Hi bật cười hì hì, vội cam đoan: “Nói linh tinh gì thế, ta không hề suy nghĩ lung tung gì cả, thật đấy”
Nếu không thể thoát khỏi tình cảm bá đạo và mãnh liệt đến mức có thể thiêu đốt người khác của Lệ Tử Mặc, Tần Phong Hi cũng không ngại nếm thử một lần. Nếu không cho hắn chứng minh quyết tâm cả đời chỉ yêu một người, quả thật có chút bất công với hắn.
Lệ Tử Mặc liếc nàng, khẽ hừ lạnh vài tiếng.
Tóm lại lần này thành Nặc Lạp sẽ rất náo nhiệt.
“Chúng ta mau vào thành thôi”
Lần này bọn họ thực sự không hiểu mục đích của Bắc Hải Đường. Nếu bảo kiếm thật sự khiến người ta trầm trồ, tại sao Bắc Hải Đường không giúp hoàng thất thu lại, mà còn muốn thu hút nhiều người đến như vậy? Để cho bọn họ tranh giành bảo kiếm sao?
Hơn nữa, có quá nhiều thế lực đến thành Nặc Lạp, chắc chắn cũng sẽ có áp lực.
Ra khỏi quán trà, mọi người chạy về phía thành, không có xe ngựa, chỉ có thể dựa vào hai chân. Cộng với vẻ ngoài của bọn họ hiện giờ, người ta nhìn từ xa còn tưởng là một đám ăn mày, kẻ lang thang muốn tranh thủ thời điểm nhộn nhịp này để vào thành xin ăn.
Dọc đường, có không ít cỗ xe ngựa sang trọng và những con ngựa chiến phi nước đại vượt qua nhóm Tần Phong Hi, hướng về thành Nặc Lạp.
Khi nhìn thấy hai hàng dài xếp ngoài cổng thành, những binh lính mặc giáp sáng bóng trông rất uy nghiêm, khác hẳn với những người canh gác lỏng lẻo trước đây, Tần Phong Hi nhíu mày: “Liệu chúng ta có bị chặn lại ngoài cổng thành với dáng vẻ như hiện giờ không?"
Mọi người đồng loạt gật đầu xác nhận.
Tần Phong Hi đảo mắt: “Mọi ngươi chờ ở đây, ta vào thành trước, lát nữa ta sẽ bảo người mang quần áo và xe ngựa đến cho mọi người”
Nói xong, nàng cũng không đợi Lệ Tử Mặc phản đối đã thi triển khinh công, đuổi theo một chiếc xe ngựa lớn vừa chạy qua bên cạnh họ.
Nhìn thấy nàng nhẹ nhàng lướt đi như một chiếc lá, trong nháy mắt đã chui xuống dưới gầm xe nhà người ta, Nguyệt và mọi người không khỏi toát mồ hôi hột.
Có thể cẩn thận một chút không? Nhỡ đâu va chạm vào đâu đó, ai sẽ ngăn được cơn giận của Đế quân?
“Chủ tử, Đế phi đây là...” Nguyệt cảm thấy Tần Phong Hi đòi vào thành trước không phải chỉ vì muốn tìm xe ngựa và quần áo cho mọi người, hắn ta không mù nên thấy rất rõ ánh mắt sáng như đuốc của nàng khi đề nghị.
Lệ Tử Mặc thản nhiên nói: “Nàng ấy thích làm loạn thôi”
Nói thì nói vậy nhưng hắn vẫn là người đầu tiên đi đến dưới một gốc cây ven đường chờ đợi.
Nguyệt cạn lời, nếu thật sự ghét Tần Phong Hi làm loạn, tại sao ngài lại dung túng nàng như vậy.
Đúng như dự đoán, khi đến gần cổng thành, Tần Phong Hi phát hiện đám lính canh sẽ ngăn cản những người mà bọn họ cho là dân thường ở bên ngoài, nói rằng sẽ tập trung họ lại một chỗ, khi rảnh rỗi sẽ thẩm vấn từng người một. Nếu ai may mắn thì sẽ được vào thành, nếu không may thì đành ở lại ngoài thành.
Còn những chiếc xe ngựa sang trọng hoặc những người cưỡi ngựa thì chỉ cần kiểm tra qua loa là được cho qua.
Tân Phong Hi cũng thuận lợi vào thành, khi chiếc xe ngựa sắp đến khách điểm, nàng buông gầm xe ra, lăn một vòng rồi chui ra khỏi gầm xe.
Tần Phong Hi đứng dậy, vỗ vỗ bụi đất trên người, vỗ được vài cái mới chợt nhớ ra có vỗ cách mấy thì bộ quần áo này cũng không sạch nổi. Đúng lúc định đi về lại khách điểm mà nhóm của nàng từng ở, Tần Phong Hi đã thấy Tiểu Trù đang đứng trước cửa khách điểm, ngó nghiêng khắp nơi. Bấy giờ nàng mới hoàn toàn yên tâm, bọn họ đã ra ngoài an toàn.
Tần Phong Hi định tiến lại gần thì bỗng thấy Tiêu Quốc Kình từ phía bên kia đi tới, đến gần Tiểu Trù. Tiểu Trù không hề bất ngờ khi gặp hắn ta, hai người nói chuyện với nhau vài câu, rồi Tiêu Quốc Kình rời đi với vẻ mặt thất vọng và lo lắng.
Tần Phong Hi suy nghĩ một lúc. Có lẽ bây giờ Tiêu gia đang được hoàng thất Bắc Thương bảo vệ như quốc bảo, hơn nữa danh tiếng của gia tộc đang ở trên đỉnh cao, tại sao Tiêu Quốc Kình lại lo lắng thế?
Nàng đợi Tiêu Quốc Kình đi rồi mới đến bên cạnh Tiểu Trù, chưa kịp nói gì thì Tiểu Trù đã quay ngoắt đầu lại, nhìn nàng và gọi: “Tiểu chủ tử!”
“Khứu giác của ngươi thật nhạy bén. Tần Phong Hi cười nói.
“Cuối cùng tiểu chủ tử cũng về rồi, nếu không trở về, bọn ta sẽ lo lắng chết mất. Ánh mắt Tiểu Trù đỏ hoe.
Tần Phong Hi bất đắc dĩ nói: “Được rồi, được rồi, đã ba mươi mấy tuổi rồi mà còn khóc lóc với ta
Tiểu Trù cười phá lên: “Tiểu chủ tử xấu bụng quá, còn nói ta già.
Thực tế Tiểu Trù không già, dù đã ba mươi lăm tuổi mà trông chỉ như hai mươi mấy, lại còn rất xinh đẹp. Nhưng hiện tại nàng ấy vẫn đeo chiếc mặt nạ mà Thúc Vĩnh Siêu đưa
cho.
Tiểu Trù không dẫn nàng vào khách điểm mà vòng qua khách điểm, lại băng qua hai con hẻm, đi đến trước một ngôi nhà.
Ngôi nhà trông có vẻ khá lâu đời, cánh cửa gỗ sần sùi, trên cửa treo một tấm biển đề hai chữ Trâu phủ.
Tiểu Trù họ Trâu. Tần Phong Hi liếc nhìn Tiểu Trù, nàng ấy vội giải thích: “Đây là do Đỗ đội trưởng sắp xếp, hắn ta nói ta là thị nữ của tiểu chủ tử, nên dùng họ của ta để che mắt người khác.”
Lúc trước nàng ấy đuổi theo người kia thì đã bảo Đỗ Văn Hội về thành trước, dọn đồ đạc ở khách điểm của nàng ấy, cùng với Đạp Tuyết và mấy con ngựa khác. Không ngờ Đỗ Văn Hội lại nhanh chân thuê luôn một căn nhà như vậy, sắp xếp chu đáo mọi thứ.
Bọn họ đang trò chuyện thì cửa bỗng mở ra, người mở cửa chính là Lư Đại Lực. Nhìn thấy Tần Phong Hi, Lư Đại Lực sững sờ tại chỗ. “Đại Lực, ngươi đứng ngẩn ra đó làm gì, ngươi cản đường thì sao tiểu chủ tử vào nhà được. Tiểu Trù trừng mắt đẩy hắn ta ra.
“Công tử đã trở về!” Bấy giờ Lư Đại Lực mới hoàn hồn. Giọng hắn ta rất lớn, một tiếng gọi này đã thu hút tất cả mọi người ra ngoài.
Ba tên trong số mười tên dịch thừa cũng ở đây, những người còn lại đều không có mặt.
“Ồ, họ đều ra ngoài rồi! Tiểu Trù nói: “Có người đi đón nhóm tiểu chủ tử, có người đi tìm hiểu tin tức trong thành, lát nữa sẽ quay lại.
“Đi gọi Đỗ Văn Hội về đây?” Tần Phong Hi không thể chờ được nữa, nàng nói với ba dịch thừa: “Nhanh lên
Sau đó Tần Phong Hi bảo Tiểu Trù và Lư Đại Lực đi mua đồ. Quần áo của Lệ Tử Mặc và những người khác đã không cánh mà bay, bao gồm của nàng cũng vậy, không biết bị rơi ở đâu sau khi họ vào đống tàn tích. Vì vậy mọi người đều phải mua tạm quần áo mới.
Đỗ Văn Hội nhanh chóng trở lại, Tần Phong Hi lập tức nói hắn ta nghe kế hoạch của mình, yêu cầu hắn ta nhanh chóng thực hiện.
Đỗ Văn Hội dẫn người vội vã đi làm việc mà Tần Phong Hi giao phó. Tiểu Trù đã mua quần áo mới cho Tần Phong Hi, còn thuê một cặp phu thê trung niên nấu cơm cho họ. Tần Phong Hi tắm rửa xong, thay đồ mới, lắng nghe Tiểu Trù kể chi tiết về những gì xảy ra trong thành hai ngày qua. Khi bà lão nấu ăn báo rằng cơm đã xong, Đỗ Văn Hội và những người khác cũng đưa nhóm Lệ Tử Mặc trở về.
“Mọi người đi tắm rửa trước đi, sau khi ăn xong ta sẽ hóa trang cho các ngươi.” Tần Phong Hi sờ cằm, nhìn lướt qua bọn họ. Trần Thập và những người khác cảm thấy rùng mình, không biết nàng định làm gì.