Mọi người đói đến mức bụng dán vào lưng, chút đồ ăn vặt ở quán trà ngoài thành chẳng thấm vào đâu. May mà Tần Phong Hi quay về đã bảo cặp phu thê trung niên chuẩn bị nước nóng và nấu cơm từ trước. Sau khi lấy quần áo mới từ Tiểu Trù, mỗi người đi tắm rửa, khi ra đến đại sảnh thì thấy một bàn ăn lớn bày đầy thức ăn.
Tân Phong Hi định ngồi xuống thì Nguyệt lại mời nàng đến phòng khách trước.
Trong phòng khách có một bàn nhỏ, chỉ có hai bộ bát đũa. Nguyệt nói: “Thuộc hạ biết Đế phi thân thiện, nhưng nếu muốn lập quốc thì vẫn phải giữ quy củ. Không phải bắt buộc Đế phi phải thay đổi nhiều, chỉ là những việc như chia bàn ăn riêng với thuộc hạ, những việc có thể giao cho hạ nhân làm thì không nên tự làm. Không biết Đế phi có thể cố gắng thực hiện các vấn đề như trên không?”
Tần Phong Hi bất đắc dĩ, nhìn hắn ta cười nhẹ. Thật ra nàng hiểu hết, mỗi quốc gia có luật lệ riêng, mỗi gia đình có quy tắc riêng. Nàng có thể thân thiết, đùa giỡn với những thị vệ thân cận nhưng chỉ hạn chế được làm vậy với Trần Thập và Tân Nghĩa, với những người khác thì không thể thân mật như vậy.
Sau khi lập quốc, một đất nước sẽ có vô số binh lính, tướng lĩnh. Thi thoảng nàng có thể thân thiện với họ nhưng không thể lúc nào cũng thân thiết, nếu không sẽ dễ khiến người khác có ý đồ xấu với bọn họ.
Một người đứng đầu cần có uy nghiêm và lực chấn nhiếp nhất định đối với thuộc hạ, bởi vì họ không đối mặt với một nhóm người mà là cả một quốc gia.
“Ta hiểu rồi”
Nguyệt mỉm cười nhẹ, hành lễ rồi lui ra.
Một lát sau, Lệ Tử Mặc bước vào. Thấy nàng ngồi một mình bên bàn, khóe môi khẽ cong lên, hắn đi đến ngồi đối diện với nàng.
Từ lúc hắn bước vào đến giờ, Tần Phong Hi đã nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt ngập tràn ngạc nhiên. Đúng vậy, là ngạc nhiên trước vẻ đẹp của hắn. Bình thường Lệ Tử Mặc chỉ mặc y phục màu đen huyền bí, màu sắc ấy rất hợp với khí chất lạnh lùng và trầm lặng của hắn.
Tần Phong Hi vốn cho rằng đó là màu sắc phù hợp với hắn nhất, nhưng nàng hoàn toàn không ngờ rằng, hắn lại có thể áp chế màu đỏ rực rỡ đến vậy.
Đúng vậy, bộ quần áo này là do Tần Phong Hi bảo Tiểu Trù chọn. Hơn nữa, vì sợ các tiệm quần áo bình thường không có, nàng đã bỏ ra một số tiền lớn để Tiểu Trù tìm đến y
phường Cẩm Tú nổi tiếng nhất thành Nặc Lạp, dặn dò phải làm một bộ đồ nam thật sặc sỡ, càng nổi bật càng tốt, không cần quan tâm đến giá cả.
Kết quả là Tiểu Trù mang về bộ y phục đỏ rực này.
Màu đỏ tươi vô cùng rực rỡ, nổi bật đến mức chói mắt, kết hợp với chiếc thắt lưng màu đen thêu họa tiết trúc vàng, cùng với đôi giày đen, mái tóc dài vẫn còn hơi ẩm ướt, tất
cả kết hợp lại khiến Lệ Tử Mặc bỗng dưng mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày, thay vào đó là sự ma mị, quyến rũ hiếm thấy.
Bộ đồ đỏ rực làm nổi bật đôi mắt, sóng mắt sâu thẳm lưu chuyển, đẹp đến mức khiến nàng mê mẩn đến nỗi suýt chảy nước bọt...
Vừa nghĩ đến đây, Tần Phong Hi nghe giọng hài hước của Lệ Tử Mặc: “Bổn Đế quân đẹp đến vậy sao? Làm ái phi thèm khát đến nỗi chảy cả nước bọt.
Tần Phong Hi vội vàng lau miệng, hóa ra nàng thật sự đã chảy nước bọt!
Ôi trời ơi! Thật là xấu hổ quá đi mất!
Tần Phong Hi che mặt lại: “... Mất hết thể diện”
"Hahaha..."
Lệ Tử Mặc không nhịn được cười lớn, tiếng cười trầm ấm, dễ nghe khiến trái tim Tần Phong Hi như hóa thành những sợi dây đàn, tiếng cười của hắn chính là đôi tay gảy nhẹ dây đàn, làm trái tim rung động không thôi.
Hiếm khi Lệ Tử Mặc mới thấy Tần Phong Hi ngượng ngùng như vậy, hắn cười như được mùa. Người phụ nữ của hắn nên si mê vẻ đẹp của hắn.
Ở bên ngoài đại sảnh, mọi người đang ăn ngấu nghiến thì bỗng nghe thấy tiếng cười sảng khoái đầy khoái trá của Đế quân, họ đều ngạc nhiên há hốc mồm.
Theo Đế quân bao nhiêu năm trời, bọn họ chưa bao giờ nghe thấy tiếng cười của hắn! Cùng lắm Đế quân chỉ mỉm cười, cười hời hợt rồi thôi, chưa bao giờ cười lớn giống như bây giờ.
Nguyệt cảm thấy mũi mình cay cay. Dù Tân Phong Hi không phải là thuốc dẫn của Đế quân, dù nàng không mạnh mẽ như vậy, chỉ cần có thể khiến Đế quân vui vẻ như vậy cũng đã đủ rồi.
“Mau ăn mau ăn, ăn xong rồi xem ai muốn đi cùng ta đến hồ Vong Ưu, tiểu hồ ly của Đế phi vẫn chưa quay về.”
“Nguyệt Vệ đại nhân, thuộc hạ dẫn ngài đi
“Không, Nguyệt Vệ đại nhân, để thuộc hạ dẫn ngài đi, thuộc hạ nhớ đường”
Thực tế khi họ ra khỏi đó cũng gần như suýt mất mạng. Bởi vì nơi đó là bí cảnh bí mật, lối ra không thể an toàn tuyệt đối mà không có nguy hiểm gì.
May mắn thay, đó là con đường ít nguy hiểm nhất, mặc dù họ đã trải qua nhiều khó khăn nhưng không ai mất mạng, kể cả nhóm của Tiểu Trù.
Nhưng không đợi Nguyệt Vệ hành động, một dịch thừa đi ra ngoài hỏi thăm tin tức trong thành đã mang về một tin khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.
“Đế phi, phát hiện một chiếc xe ngựa vừa vào thành có mang theo một Tử Vân hồ.
Tần Phong Hi đang tự tay buộc tóc cho Lệ Tử Mặc, nghe vậy bèn dừng tay: “Cái gì?”
“Buộc tóc xong rồi nói. Lệ Tử Mặc nhẹ nhàng nhắc nhở nàng. Dù sao cũng chỉ là một con hồ ly có linh tính, không thể sánh bằng với vị trí của hắn trong lòng nàng. Ừm, việc buộc tóc cho hắn vẫn quan trọng hơn.
Đây là lần đầu tiên Tần Phong Hi buộc tóc cho Lệ Tử Mặc, hắn rất thích cảm giác những ngón tay thon dài của nàng luồn vào mái tóc đen mượt của mình.
Tần Phong Hi tiếp tục động tác, liếc mắt ra hiệu cho Đỗ Văn Hội.
Đỗ Văn Hội tiếp tục nói: “Thuộc hạ đã sai người đi điều tra nơi ở và thân phận của người trên chiếc xe ngựa đó, nhưng theo báo cáo thì Xem ra Tử Vân hồ rất ngoan ngoãn đi theo người đó.”
“Các người có chắc chắn đó là Ô Ô hay không?”
“Lúc đó rèm xe bị gió thổi bay, chỉ thoáng thấy một cái, nhưng có lẽ là Ô Ô.
Trên đời làm gì có nhiều Tử Vân hồ như vậy?
Nguyệt Vệ vốn định dẫn người trở lại hồ Vong Ưu, nghe tin này cũng không biết nên vui hay nên lo lắng. Ít ra thì Tử Vân hồ đã an toàn, nhưng người trên chiếc xe ngựa đó là thần thánh phương nào, bọn họ có được Tử Vân hồ từ đâu? Tại sao Tử Vân lại ngoan ngoãn đi theo bọn họ?
Tần Phong Hi nghĩ đến một khả năng, có thể đó là một người quen của nàng. Chỉ khi Tử Vân hồ biết người đó, tin tưởng đối phương không có ý xấu thì nó mới đi theo người ta.
Một lát sau, người đi tìm hiểu tin tức trở về. “Đế phi, thuộc hạ vô dụng, đây là thư người đó nhờ thuộc hạ chuyển đến cho Đế phi”
Dịch thừa kia cúi đầu tỏ vẻ hối lỗi, võ công của hắn ta không bằng đối phương nên đã bị người khác phát hiện, trở thành người đưa thư.
Tần Phong Hi vừa định nhận lấy thư thì Lệ Tử Mặc nhanh tay chộp lấy, bức thư nằm trong tay hắn. Nàng vội vàng lao tới, hắn giơ cao lá thư, nhìn nàng đang lao vào lòng mình.
Lệ Tử Mặc nhướng mày, liếc nhìn nàng, giọng điệu hơi nguy hiểm: “Nàng sốt ruột vậy à?”
Tần Phong Hi không cố gắng giằng lấy bức thư nữa mà chuyển sang xoa ngực hắn, giả vờ vỗ nhẹ coi như chỉnh lại áo cho ai kia, vừa ngước gương mặt nhỏ nhắn lên vừa cười hì hì: “Ta chỉ hơi lo lắng cho Ô Ô thôi mà, mau xem người ta viết gì nào.
Lệ Tử Mặc mở thư ra, trên đó chỉ có một dòng chữ.
“Kể từ lúc tạm biệt ở Lạc Dương, rất nhớ nàng. Tối nay, giờ Tuất, gặp nhau ở phòng chữ Tử tại hoa lâu.” Hắn chậm rãi đọc thành tiếng, đến cuối câu thì nheo mắt nhìn nàng.
Chữ viết thanh thoát, mạnh mẽ, ẩn chứa khí thế như rồng bay, rõ ràng là chữ của đàn ông.
Tần Phong Hi nghe đến đây thì biết ngay là ai rồi, đó là thiếu đồng gia của Thịnh Dược Hành, Triệu Vân! Nhưng tại sao hắn ta lại đến đây? Có phải cũng vì bảo kiếm kia nên mới đến không?
Xem ra lần này thành Nặc Lạp rất náo nhiệt.
Nhưng phòng chữ Tử ở hoa lâu là cái quái gì?
Tần Phong Hi buồn bực tự hỏi, không quan tâm đến gương mặt ngày càng sầm sì của người nào đó. Đợi đến khi cảm thấy sống lưng lạnh toát, nàng phát hiện mọi người cảm thấy không ổn nên đã lặng lẽ chuồn đi.
Lệ Tử Mặc nắm chặt cằm nàng, giọng nói trầm thấp: “Đế phi có gì muốn nói không?”
Lệ Tử Mặc không biết chuyện gì đã xảy ra ở thành Lạc Dương, lúc đó ba trăm dịch thừa vẫn chưa đến nơi. Sau khi nghe về những kỳ tích của Hi công tử, hắn đã đoán ra đó chính là Tần Phong Hi
Nhưng trong những lời đồn đại không hề nhắc đến một người đàn ông nào xuất hiện bên cạnh Hi công tử. Giờ đây, người đàn ông đó lại tự mình gửi thư đến tận chỗ của hắn.
Trong mắt Lệ Tử Mặc thoáng qua một tia sát khí.
Bấy giờ Tần Phong Hi mới nhận ra, mặt tỏ vẻ cạn lời. Nàng nghĩ bây giờ nói gì cũng sẽ khiến tình hình trở nên tệ hơn, vì vậy nhân lúc hắn không chú ý, nàng đã nhanh tay giật
lấy lá thư rồi chạy biến, vừa chạy vừa hét lên: “Ta đi hỏi xem hoa lâu là nơi nào”
Hội Hoa Lâu là một nơi khá nổi tiếng ở thành Nặc Lạp.
Nổi tiếng ở chỗ nó rất đặc biệt. Hội Hoa Lâu không mở cửa mỗi ngày, mà thời gian mở cửa của nó gần như là “thước đo” cho những sự kiện lớn của thành Nặc Lạp. Bất cứ khi nào có một sự kiện quan trọng sắp diễn ra ở thành Nặc Lạp, hoặc có một vị khách quý sắp đến, Hội Hoa Lâu sẽ mở cửa đón khách trước đó hai ngày.
Mỗi khi Hội Hoa Lâu mở cửa, không cần lo không khách nào ghé thăm, bởi vì khách hàng sẽ tự động kéo đến. Mặc dù giá cả ở đây rất đắt đỏ nhưng mỗi lần mở cửa, Hội Hoa Lâu vẫn luôn đông khách.
Ngoài ra mỗi khi Hội Hoa Lâu mở cửa thì sẽ có một mỹ nhân tuyệt sắc xuất hiện. Mỗi lần đều là một người khác nhau, nhưng người nào cũng sắc nước hương trời, gặp một lần là không bao giờ quên.
Bên cạnh đó, mỹ nhân này sẽ ra câu đố cho khách, ai giải được sẽ nhận được phần thưởng tương ứng. Ban đầu không ai biết phần thưởng đó là gì, nó có thể là một câu đố vui, hoặc cũng có thể là một bí kíp võ công quý hiếm khiến võ lâm nhân sĩ phát cuồng, tùy thuộc vào tâm trạng của mỹ nhân.
Mặc dù các mỹ nhân này không tiếp khách nhưng vẫn thu hút vô số đàn ông đến đây, bọn họ mang theo vàng bạc châu báu để hy vọng có thể gặp được những mỹ nhân tuyệt sắc.
Lần này, Hội Hoa Lâu đã mở cửa từ hôm qua. Hầu hết những kẻ ngoại lai ngồi trên những cỗ xe ngựa xa hoa đều thẳng tiến đến Hội Hoa Lâu.
“Vậy Hội Hoa Lâu có phải là khách điểm không?” Nghe tin tức mà Đỗ Văn Hội mang về, Tần Phong Hi rất tò mò về ông chủ đứng sau hoa lâu.
“Hội Hoa Lâu không phải là khách điểm. Đỗ Văn Hội lén liếc nhìn Đế quân, do dự một chút rồi cắn răng nói tiếp: “Nói thật ra, cách trang trí của Hội Hoa Lâu giống với thanh lâu hơn”
Lệ Tử Mặc nghe vậy thì cười lạnh. Giỏi lắm, dám hẹn ở một nơi như vậy!
Lúc này, họ đang ngồi trong xe ngựa. Tần Phong Hi và Lệ Tử Mặc không dẫn theo nhiều người, chỉ có một dịch thừa làm xa phu, Đỗ Văn Hội làm thị vệ, Tiểu Trù đã dịch dung thành thị nữ.
“Này, các ngươi không biết tránh à!”